Monday, July 13, 2009

ÔNG GIÀ BẮT RẮN

Entry for February 05, 2009
ÔNG GIÀ BẮT RẮN


Đột nhiên uống rượu gặp ông già

Hai thằng đều thuộc loại không cha

Cha ta ngày trước chưa hành khất

Sao ông già xách bị thăm ta?



Quá may chai rượu còn phân nửa

Ta nâng ly thù tạc bạn già

Đêm nay không xỉn mà như xỉn

Tiếng cười theo giọt lệ lăn ra



Không gặp nói chi, bằng đã gặp

Chiến tranh dứt, sao mô còn đắp?

Mời bố cạn ly rồi cười khà

Chồm hổm coi đời thua con mắt



Ông già, thằng nhỏ cụng ly “túc”

Khè khè không kém rắn hổ mang

Thiên hạ cao tay bằng ngón út

Giang sơn thu lại vất trên bàn



Ông già kể: “Nếu ưng nhậu rắn

Mời mấy em lên núi một lần

Khô hổ, khô trăn “qua” chất đống

Gọi là có dịp ngộ tri âm



“Qua” bắt rắn bằng dây thòng lọng

Khác thầy mo bắt rắn bằng bùa

Mãng xà cắt cổ “qua” làm tiết

Xực vào là khoái chuyện mây mưa



Chưa hết, mới xong màn tiết rắn

Còn sáu món chờ anh hùng ẩm

Luộc, xào, lẩu, nướng, gỏi, cà ri

Anh hùng ẩm tửu, anh hùng tận



Nhưng mấy em ơi, “qua” đã già

Cháu chắt thì đang thời khát sữa

Đành nửa đêm băng núi đi xa

Nói dóc xuống Sài Gòn đòi nợ



Mà xuống đồng bằng, “qua” là hổ

Con thú làm sao có mái nhà

Trời thương cho ngủ ngoài xó chợ

Đêm về nước mắt tưởng sương sa



May mà gặp chú dòng hảo hớn

Mời cụng ly không sợ dơ bàn

Chỉ tiếc thiếu một khoanh khô rắn

Cắn vào quên nỗi sợ công an”



Ông già xách bị chào mấy đứa

Bố ơi, đất nước lắm ăn mày

Tụi con trúng mánh nhờ phụ nữ

Thời này con gái dễ đưa cay



Thời này con gái như con rắn

Đem nướng phơi khô nhậu đã đời

Tụi con giống bố thân hành khất

Thường xin tiền phụ nữ mua vui



Còn hơn ăn trộm bằng ngòi bút

Vua quan trăm kiểu hái ra tiền

Tụi con tính trời cho háo sắc

Ra phố thường ăn trộm trái tim



Mưa xuống, ba người không chỗ ở

Ông già bắt rắn đã đi xa

Riêng ta đi kiếm dây thòng lọng

Đợi nàng rắn cái lén đi qua!

http://www.viet-studies.info/BuiChiVinh_HoiKy.htm

Labels:

MẸ

Entry for December 07, 2008

MẸ
Đỗ (Trung Wan?)
(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ)

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?


Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng


Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !
1986
Tags: mẹofđỗ | Edit Tags


Sunday December 7, 2008 - 03:53am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for December 17,

Labels:

NGƯỜI ĐÀN BÀ DO ĐÀN ÔNG SINH RA

Entry for November 08, 2008
NGƯỜI ĐÀN BÀ DO ĐÀN ÔNG SINH RA
Ta đã chết và tan cùng số phận
Chút hình hài tuyệt vọng xa xưa
Ta đã chết - và lẽ ra hạnh phúc
Hết khổ đau..
Nhẹ bỗng - nhởn nhơ...!
Chẳng lẽ bước trên cõi đời
Nặng nhọc...
Côi đơn khi xiết lạnh chân mình
Chàng nghiêng khẽ mái đầu trễ nải
Mơ hồ tìm nghe tiếng bước chân..
Và định mệnh ào như cơn lốc
Không kịp hỏi ta -
Không kịp hỏi chàng...
Chàng đã thai nghén ta trong hãi hùng côi cút
Ta - Người đàn bà do đàn ông sinh ra..!
Người đàn bà do đàn ông sinh ra
Người đàn bà phục sinh từ cõi Chết
Chàng - người đàn ông sinh ra ta
Người đàn ông bứt tung xiềng xích
Người-đàn-bà-do-đàn-ông-sinh-ra
Mãi chơ vơ giữa chợ đời chộn rộn
Người-đàn-bà-do-đàn-ông-sinh-ra
Suốt đời chống chếnh...
Không kịp hỏi ta..
Không kịp hỏi chàng..!
Ta lạnh lắm - và ta
Côi đơn lắm..
Hỡi định mệnh -
-Trả ta về nơi máu thịt sinh ta...! Tags: | Edit Tags

Labels:

Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người

Entry for October 18, 2008
Saigon

New Year Performance, 2003* Deborah Harse

Hãy Tặng Tình Lúc Sống.


@ Bên quê nhà gửi sang cho tôi những lá thư nhắn viết bài gửi về, sắp Xuân rồi đó. Tôi nhắc mình, nầy đừng hất hủi mình nữa, phải sống và viết cho mình. Chuyện phải làm đầu tiên cố thu xếp mà về thăm má khi thuận tiện nhất.

Chồng dặn, thăm là thăm. Chấm hết! Không lãnh làm kèm thêm bất cứ việc nào khác. Tôi hứa, không phải vì chồng, mà vì má.


@ S.Ch. cùng hai anh nhà thơ ghé thăm Phg. Hai anh có dúi ít tiền cho người đang trông coi Phg; đưa mà không biết TP có còn biết hay không?


Hỏi: So với Phương Thảo hôm hai đứa mình thăm bên Việt Pháp thì thế nào.?

Ðáp: Dù hôm nọ vài ngày sau là Thảo đi luôn nhưng Thảo vẫn còn cười nói được. Còn Phg thì thay đổi đến không ngờ. Chỉ thấy một dáng mặt lờ mờ cạn kiệt mọi thần sắc, dường như là tấm chăn phủ lên một khoảng không nào đó bên dưới. Có lẽ đó là lý do một năm nay Phg không cho ai hay.

Chia tay chồng, năm con đều ở với Phương. Nay gần như tất cả đều đã có gia đình, ra riêng, và thỉnh thoảng có ghé.


@ Ch. cho biết bây giờ quanh Phg gần như không còn ai, kể cả con. Nhưng có đến thăm thì dường như Phg cũng không còn cảm nhận được.

Có phải chăng vì vậy nên càng vắng người lui tới với Phg.


Khi xem lại những bài thơ của anh Chiến, thấy có bài nầy, anh ghi tặng một người bạn thơ khác.

Không biết nói gì về chuyện của Phg.

Ghi lại bài nầy như để cầu mong cái phép la không đến cho Phương Thảo, sẽ đến với Thảo Phương .

Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người
Tặng Bế Kiến Quốc

Như được vẽ bằng khói thuốc lá
Gương mặt một người bạn
Mũi gồ lên dưới tròng kính trắng
Hai bàn tay lúc nào cũng ướt

Không có sự lựa chọn nào khác
Ngoài thuốc lá và thơ
Bạn chọn cả hai không bao giờ từ bỏ

Mười tám tuổi
Bạn nhìn đâu cũng thấy anh hùng
Họ nhiều hơn
Số người sống và người chết cộng lại

Nhưng nếu trừ đi tất cả
Bằng một phép tính giản đơn
Thế giới này chỉ còn lại cỏ
Và một điều gì đấy
Mơ hồ giống như thơ.

Ngoài năm mươi tuổi
Bạn vẫn tin yêu con người
Nhưng bắt đầu hoài nghi những đám mây không tưởng
Riêng đám mây khói thhuốc bạn mang trong ngực
Cứ mỗi ngày một âm u.

Bạn mong muốn hàn gắn thế giới này
Bằng niềm tin ngây thơ
Bởi nếu không tin yêu con người
Chúng ta còn gì để mơ ước

Nhưng có nỗi đau không cách gì chữa được
Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người.
Sau tất cả mọi cô đơn

Tôi tin vào điều ấy
Không phải bởi ngày qua thấy bạn trên giường bệnh
Gương mặt tái nhợt cố nở một nụ cười khó khăn
Như muốn nói: tôi không thể nghỉ ngơi
Khi bài thơ đáng viết nhất vẫn đang còn phía trước

Nhưng bạn đã từ bỏ cõi sống này vào một sớm mai.
Nơi có những nỗi đau không cách gì chữa được.
Chỉ còn thơ và nỗi cô đơn con người.
Sau tất cả mọi cô đơn.


25-6-2002

Nguyễn Việt Chiến









Tags: hãytặngtìnhlúcsống. | Edit Tags



Saturday October 18, 2008 - 04:24am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for October 20, 2008

Labels:

Nỗi Nhớ Mùa Đông

Entry for October 17, 2008
Các bạn ghé thăm nhà thơ “Nỗi Nhớ Mùa Ðông”,

cho biết Phg gần như không nói chuyện được nữa.

Mong phép lạ đến với bạn.

Phương vướng bệnh hiểm một năm nay,

nhưng gần như không cho ai hay.


Nỗi Nhớ Mùa Đông


Dường như ai đi ngang cửa,
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi.
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi.

Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về

Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về


Thảo Phương
Tags: thảophương | Edit Tags



Friday October 17, 2008 - 07:27am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for October 18, 2008

Comments(3 total) Post a CommentCáo Offline Chị ơi, chị Phương bệnh sao vậy chị? Chị ấy giờ ở đâu?

Friday October 17, 2008 - 08:53am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline @ nghe noi la ung thu 1 nam nay, hien dang nam o nha o Phu Nhuan , em goi cho Song Chi de biet so nha

Friday October 17, 2008 - 08:58am (ICT) Remove Comment
Fiamm… Offline Thôi đành ru lòng mình vậy!
Em không biết nói gì hơn, chỉ mong là dù như thế nào cũng có điều tốt đẹp xảy ra!

Friday October 17, 2008 - 10:48pm (ICT) Remove Comment

Labels:

Thượng sĩ Tuệ Trung

Entry for October 08, 2008
“Hãy quay về tự quán xét chính bản thân mình chứ không thể nhờ một người nào khác”.

phản quan tự kỷ bản phận sự, bất tòng tha đắc

Thượng sĩ Tuệ Trung

Trì giới kiêm nhẫn nhục
Chiêu tội bớt chiêu phúc
Dục tri vô tội phúc,
Phi trì giới nhẫn nhục,
Như nhân thượng thọ thì
An trung tự cầu nguy
Như nhân bất thượng thọ
Phong nguyệt hà sờ vi

Tạm dịch :
Trì giới và nhẫn nhục
Chuốc tội chẵng chuốc phúc
Muốn biết không tội phúc,
Không nhẫn nhục trì giới
Như người đang leo cây
Đang yên lại tìm nguy .
Như người không leo cây
Trăng gió làm gì được?
Tags: thượngsĩtuệtrung | Edit Tags



Wednesday October 8, 2008 - 03:38am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for October 09, 2008

Comments(2 total) Post a CommentĐông … Offline IM Như người đang leo cây
Đang yên lại tìm nguy .
Như người không leo cây
Trăng gió làm gì được?
qui luật đó sao người đời không nhận ra nhỉ. Thế mới biết là cái ác và lòng tham nó lấn sân loài người đến như thế nào

Wednesday October 8, 2008 - 06:00am (ICT) Remove Comment
quê c… Offline he he bác Đông Ngàn nhảy vào Sài Ghềnh tán em 8Fieu.
8 Fieu thiên tuế thiên thiên Tuế! He he

Wednesday October 8, 2008 - 08:33pm (ICT) Remove Comment

Labels:

helovesme, helovesmenot

Entry for September 12, 2008
Through my love is insane,

my reason calms the pain in my heart.

It tells me to be patient and keep hoping..

An erotomaniac confined for 50 years.
Tags: helovesme, helovesmenot | Edit Tags



Friday September 12, 2008 - 02:51am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for September 17, 2008

Labels:

12 tháng 6... cung Hồ Xế...

Entry for August 27, 2008

Entry for August 27, 2008
(voi chi Cao Hoang Hoa, ban cua chi Minh Thu tai San Diego, sau lung nha hang Lucky Star, ngay Vu Lan)


Hai bài của Vũ Hoàng Chương cho Một Ngày và Một Người.


8 đưa vào đây nhân gần ngày giỗ bạn.

Ðừng hỏi sao lại mang thơ tháng Sáu đưa vào Tháng Tám.

Nếu đúng là bạn của 8, sẽ không hỏi gì cả vì đã hiểu tại sao.


Mười Hai Tháng Sáu

Trăng của nhà ai trăng một phương
nơi đây rượu đắng mơ đêm trường
ờ, đêm tháng sáu mười hai nhỉ
Tố của Hoàng ơi ! hỡi nhớ thương !



Là thế, là thôi, là thế đó
mười năm thôi nhé mộng tan tành
mười năm trăng cũ ai nguyền ước !
Tố của Hoàng ơi ! Tố của anh


Tháng sáu mười hai - từ đấy nhé
chung đôi - từ đấy nhé lìa đôi
em xa lạ quá đâu còn phải
Tố của Hoàng xưa , Tố của tôi


Men khói đêm nay sầu dựng mộ
bia đề tháng sáu ngày mười hai
tình ta ta tiếc, cuồng ta khóc
Tố của Hoàng, nay Tố của ai ?


Tay gõ vào bia mười ngón rập
mười năm theo máu hận trào rơi
học làm Trang Tử thiêu cơ nghiệp
khúc Cổ bồn ca gõ hát chơi


Kiều Thu hề Tố em ơi !
ta dương lửa đốt tơi bời Mái Tây
Hàm Ca nhịp gõ khói bay
hồ xừ xang xế bàn tay điên cuồng


Kiều Thu hề trọn kiếp thương
sầu cao ngùn ngụt mây đường tơ khô
xừ xang xế xự xang hồ
bàn tay nhịp gõ điên rồ khói lên


Kiều Thu hề Tố hỡi em !
nghiêng chân rốn bể mà nghe lửa bùng
xế hồ xang khói mờ rung
nhịp vươn sầu tỏa năm cung ngút ngàn

Tố Của Hoàng Ơi

Năm 12 tháng, ai không biết !
Đã tháng nào không tháng 6 chưa ?
Tháng có 30 ngày để giết
Ngày 12 vẫn sống như xưa.

Lịch treo giữa ngực kêu thành tiếng
Chẳng tiếng nào nghe khác tiếng mưa
Rả rích từ hôm con én liệng
Vào lồng son...tủi áng mây đưa.

Thời gian từng giọt buông theo máu
Lại trở về, không gọi cũng thưa
Còn đó 12, còn tháng 6
30 năm lẻ vẫn chưa vừa !

Còn khóc trong tim này bất tuyệt
Chừng như rối loạn cả đường tơ,
Trăng-nhà-ai vẫn là Trăng-khuyết
Đứng sững từ đêm ấy đến giờ !

Ngày mai ngày mốt anh nằm xuống
Ngọc đọng cơn sầu nửa kiếp Thơ
Đập nát ra cho trời đất uống
Thì em sẽ rụng xuống đêm mờ !

Phút giây Trăng-một-phương tròn lại
Rồi tự hoà tan Rượu-đắng-mơ
Cùng nhịp tim trôi vào tận cõi
Không-ngày-không-tháng-không-bơ-vơ.

12 tháng 6... cung Hồ Xế...
Một mối tình si một mối thù
Giây phút cũng tan thành biển lệ,
Trả cho cát bụi nhé Kiều-Thu !


Vũ Hoàng Chương 12 tháng 6 Nhâm Tý,

Tags: 12tháng6...cunghồxế.vũhoàngchương.. | Edit Tags


Wednesday August 27, 2008 - 05:05am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for August 27, 2008

Labels:

Chuyện cổ tích về loài người

Chuyện cổ tích về loài người
Trời sinh ra trước nhất
Chỉ toàn là trẻ con
Trên trái đất trụi trần
Không dáng cây ngọn cỏ
Mặt trời cũng chưa có
Chỉ toàn là bóng đêm
Không khí chỉ màu đen
Chưa có màu sắc khác

Mắt trẻ con sáng lắm
Nhưng chưa thấy gì đâu!
Mặt trời mới nhô cao
Cho trẻ con nhìn rõ
Màu xanh bắt đầu cỏ
Màu xanh bắt đầu cây
Cây cao bằng gang tay
Lá cỏ bằng sợi tóc
Cái hoa bằng cái cúc
Màu đỏ làm ra hoa

Chim bấy giờ sinh ra
Cho trẻ nghe tiếng hót
Tiếng hót trong bằng nước
Tiếng hót cao bằng mây
Những làn gió thơ ngây
Truyền âm thanh đi khắp
Muốn trẻ con được tắm
Sông bắt đầu làm sông
Sông cần đến mênh mông
Biển có từ thuở đó
Biển thì cho ý nghĩ
Biển sinh cá sinh tôm
Biển sinh những cánh buồm
Cho trẻ con đi khắp
Đám mây cho bóng rợp
Trời nắng mây theo che
Khi trẻ con tập đi
Đường có từ ngày đó
Nhưng còn cần cho trẻ
Tình yêu và lời ru
Cho nên mẹ sinh ra
Để bế bồng chăm sóc

Me mang về tiếng hát
Từ cái bống cái bang
Từ cái hoa rất thơm
Từ cánh cò rất trắng
Từ vị gừng rất đắng
Từ vết lấm chưa khô
Từ đầu nguồn cơn mưa
Từ bãi sông cát vắng...

Biết trẻ con khao khát
Chuyện ngày xưa, ngày sau
Không hiểu là từ đâu
Mà bà về ở đó
Kể cho bao chuyện cổ:
Chuyện con cóc, nàng tiên
Chuyện cô tấm ở hiền
Thắng Lý Thông ở ác...
Mái tóc bà thì bạc
Con mắt bà thì vui
Bà kể đến suốt đời
Cũng không sao hết chuyện
Muốn cho trẻ hiểu biết
Thế là bố sinh ra
Bố bảo cho biết ngoan
Bố dạy cho biết nghĩ
Rộng lắm là mặt bể
Dài là con đường đi
Núi thì xanh và xa
Hình tròn là trái đất...

Chữ bắt đầu có trước
Rồi có ghế có bàn
Rồi có lớp có trường
Và sinh ra thầy giáo...
Cái bẳng bằng cái chiếu
Cục phấn từ đá ra
Thầy viết chữ thật to:
"Chuyện loài người" trước nhất.

Moi nhg ai la friend cua 8, doc bai nay, truoc khi xem them nhg bai tho cua Xuân Quỳnh

http://360.yahoo.com/profile-.TCNsRA5eqJBYixAJi62

Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Bài hát tình yêu em hát ngày xưa
Những mơ ước chờ mong tuổi trẻ
Phố xá xanh trong chiều đầy gió
Phông màn nhung, quá khứ của đời em

Về đâu rồi điệu hát thân quen
Những tà áo muôn mùa rực rỡ
Dòng sông chảy suốt bài ca một thuở
Những khu rừng, thành phố, xóm làng xa...

Về đâu rồi cô bé ngày xưa
Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ
Dòng nhật ký còn nguyên trong cuốn sổ
Về những làng những phố những tình yêu

Chiều mùa xuân nước xiết chân cầu
Nhà hát lên đèn trong tiếng nhạc
Bài hát nói về bao điều khao khát
Vẫn tình yêu muôn thuở tự ngày xưa

Phông màn xanh, thời gian của bây giờ
Người đứng hát trẻ trung như lời hát
Gió thao thức những chân trời phiêu bạt
Thổi điên cuồng trên tà áo thơ ngây

A mùa xuân như cầm được trên tay
Và tuổi trẻ vẫn muôn đời tiếp nối
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Dẫu tóc em năm tháng đổi thay màu.

11-1982



Xuân Quỳnh tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh ngày 6 tháng 10 năm 1942 tại xã La Khê, Hoài Đức, Tỉnh Hà Tây, trong một gia đình công chức. Thuở nhỏ, chị mồ côi mẹ từ sớm, ở với bà nội. Tháng 2 năm 1955, chị được tuyển vào đoàn Văn công nhân dân Trung ương, lúc đó trụ sở ở 66 phố Quán sứ và được đào tạo thành diễn viên múa. Xuân Quỳnh đã đi biểu diễn ở nước ngoài và dự Đại hội Thanh niên Sinh viên thế giới năm 1959 tại Viên (áo). Năm 1962, 1963 chị học ở trường bồi dưỡng những nhà viết văn trẻ (khóa I) của Hội Nhà văn. Từ 1964 trở đi, chị là biên tập viên báo Văn Nghệ, nhà xuất bản Tác Phẩm Mới.
Tại đại hội các nhà văn Việt Nam lần thứ 3, Xuân Quỳnh được bầu vào ban chấp hành Hội nhà văn Việt Nam. Một số thơ đã được dịch ra và in tại Liên Xô (cũ). CHDC Đức, Pháp...

Xuân Quỳnh qua đời ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong một tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, thị xã Hải Dương, tỉnh Hải Hưng cùng chồng là Lưu Quang Vũ và con trai út Lưu Quỳnh Thơ (13 tuổi).

Một số tác phẩm

Tơ Tằm - Chồi Biếc (in chung) Hoa Dọc Chiến Hào. Gió Lào Cát Trắng. Lời Ru Trên Mặt Đất. Sân Ga Chiều Em Đi. Tự Hát. Hoa Cỏ May (Giải thưởng văn học năm 1990 của Hội nhà văn). Sáng tác cho thiếu nhi

Cây Trong Phố - Chờ Trăng (Tập thơ in chung). Bầu Trời Trong Quả Trứng (Tập thơ - giải thưởng văn học năm 1982 - 1983 của Hội nhà văn). Truyện Lưu Nguyễn (Truyện thơ). Bao Giờ Con Lớn (Tập truyện). Chú Gấu Trong Vòng Đu Quay (Tập truyện). Mùa Xuân Trên Cánh Đồng (Tập truyện). Bến Tàu Trong Thành Phố (Tập truyện). Vẫn Có Ông Trăng Khác (Tập truyện). Con chả biết được đâu
(Thơ xuân cho con)
Tặng Quỳnh - Thơ

Mẹ đan tấm áo nhỏ
Bây giờ đang màu xuân
Mẹ thêu vào chiếc khăn
Cái áo và cái lá

Cỏ bờ đê rất lạ
Xanh như là chiêm bao
Kìa bãi ngô, bãi dâu
Thoáng tiếng cười đâu đó.

Mẹ đi trên hè phố
Nghe tiếng con đạp thầm
Mẹ nghĩ đến bàn chân
Và con đường tít tắp
Bỗng như lên tiếng hát
Từ màu mạ dưới đồng
Từ hạt cây trong rừng
Từ cánh buồm trên biển

Thường trong nhiều câu chuyện
Bố vẫn nhắc về con
Bố mới mua chiếc chăn
Dành riêng cho con đắp

áo con bố đã giặt
Thơ con bố viết rồi
Các anh con hỏi hoài:
- Bao giờ sinh em bé?

Cả nhà mong con thế
Con chả biết được đâu
Mẹ ghi lại để sau
Lớn lên rồi con đọc

1-1975


Tags: xuânquỳnh | Edit Tags



Friday August 22, 2008 - 02:14am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for August 26, 2008

Comments(3 total) Post a CommentDiem … Offline Em đã đọc "Còn ai hát "thư tình cuối mùa thu" của Măng như lời chị dặn trước khi đọc những bài thơ của XQ mà chị posted trên entry này. Đọc để thấy chua xót và thương cảm cho phận đàn bà Á Đông mình chị ạ. Đúng là "yêu dại khờ" như XQ thì thời này không biết có còn ai,nhưng chính vì tình yêu đó mới cho ra những kiệt tác thơ để đời của XQ chị hé. Em đã đọc đâu đó câu ngạn ngữ "nếu muốn thấp sáng thì hãy cháy lên" XQ đã cháy sáng dù cuộc đời ngắn ngủi nhưng nó cứ sáng mãi dù XQ không còn. Và em tin chị cũng đang thấp sáng cuộc đời mình phải không chị, em thương chị!

Saturday August 23, 2008 - 11:15am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline Ðang định viết một thư của Á Hậu gửi cho Hoa Hậu Dại Trai nghe đây. Cho dù chị ấy đã không còn đọc được, nhưng biết đâu?!

Saturday August 23, 2008 - 10:28pm (ICT) Remove Comment
CaPe Offline Nha tho Xuan Quynh chac han la mot nguoi rat rat nhay cam, em khong biet nhieu ve tho Xuan Quynh, chi biet bai tho "Song" hoi con hoc pho thong, roi doc may bai tho cua XQ tren blog cua chi. Sao nhung viec binh thuong xay ra trong cuoc song lai tro thanh nhung van tho hay den vay. Gia nhu chi ay con song chac han se con nhieu bai tho hay. Nguoi tai thuong hay bac phan, chi nhi!?

Sunday August 24, 2008 - 02:08am (CDT) Remove Comment

Labels:

KHI TA LÀ MỘT (When We Are One)

Entry for July 19, 2008
KHI TA LÀ MỘT (When We Are One)

By: NGUYEN THI MINH NGOC



Một. XIN ÐỪNG GIẤU 1. PLEASE DON’T HIDE


Lệ có chảy từ mắt tôi đâu, Tears are not from my eyes

Chúng đang ràn rụa chính trên mặt bạn. It’s your own face that’s wet

Sự thật có xấu đâu, The truth is not that ugly

Xin đừng che giấu Please do not hide

Tay bạn nhỏ, sao che n?i mặt trời? How can you cover the sun with

such small hands

Ðừng giam mình vào bóng tối của nỗi sợ Don’t lock yourself in the darkness

of fear

Sự đơn độc của bạn sẽ làm tan nát lòng tôi. Your solitude will break my heart




Hai ÐỪNG BỎ TÔI 2. PLEASE DON’T LEAVE ME


Sao nỡ hủy hoại thân xác mà trong đó tôi còn How could you destroy the body in

được sống. which I live

Xin đừng thổi tắt chút lửa còn sót trong hồn tôi Please do not blow the last bit of

flame in my soul

Bởi chút hy vọng trong bạn sẽ mất theo Because the last hope in you will

also disappear

Ðừng bỏ rơi tôi Do not abandon me

Vì tôi chính là tấm gương soi bóng bạn. For I am the mirror reflecting you

Xin hãy giả vờ như tôi không hề khác bạn Please pretend I am no different

from you

Xin hãy giả vờ như người không thể bỏ rơi tôi Please pretend as if you could not

leave me.



Ba. BÓNG-HÌNH 3. REFLECTION-IMAGE


Ta là gương soi Bóng I am the mirror reflecting you

Bóng là tấm lòng Ta The image you see is my soul

Ta vui là Bóng cười When I am happy, the reflection

smiles

Ta sầu là Bóng khóc When I am sad, the reflection cries

Ô hay ai như Ta? What am I like?

Nhập nhòa chập vào Bóng Blurringly merged with the reflection




Dù chỉ thoáng phù du Even just for a while

Không mơ gì hơn nữa I do not desire more than that


Bốn. TA LÀ MỘT 4. WE ARE ONE


Chim Uyên cạnh chim Ương Two love birds side by side

Như Phụng hót cùng Hoàng Like a phoenix singing with its female partner

Như Trúc kề Mai nở Like a bamboo resting next to a

growing apricot

Như Ðàn hoà tiếng Tiêu Like a harp harmonizing with flute

Sự sống bạn còn có nghĩa không? Will your life still have meaning

Nếu như một mai tôi ngưng thở If tomorrow I stop breathing

Khi ta đã vào nhau như một When we became one

Lẻ bạn tim tan, khúc đoạn trường! Without you, life is a piece of

agony





Năm. VỠ 5. BROKEN


Ta là gương soi Bóng I am the mirror reflecting you

Thử đập nát gương đi Try breaking the mirror

Như hoa trong bão loạn Like flowers carried away by the storm

Như trăng sao mất dấu Like moon & stars that disappear

Bầu trời tuyệt vọng đen Leaving the dark sky in despair

Như núi lửa phún trào Like an erupting volcano

Ðất nứt, đời hoang vắng Earth splits, life desserted






Sáu.KẾT 6. EPILOGUE


Ðừng giam mìnnh vào bóng tối của nỗi sợ Don’t lock yourself in the darkness of fear

Sự đơn độc của bạn sẽ làm tan nát lòng tôi. Your solitude will break my heart

Hãy giả vờ như tôi không hề khác bạn Pretend I am no different from you

Hãy giả vờ như người không thể bỏ rơi tôi Pretend as if you could not leave me

Ta là gương soi Bóng I am the mirror reflecting you

Bóng là tấm lòng Ta The image you see is my soul

Sự sống bạn còn có nghĩa không? Will your life still have any meaning

Nếu như một mai tôi ngưng thở If tomorrow I stop breathing

Thử đập nát gương đi Try breaking the mirror



DUNG: I was raped when I was a child. He was nice to me until he destroyed my life. He was my teacher.



HUNG: They say I am odd. They say I am different. They say I am not like

the rest of them.



LAI: I did some bad things. I was so lost I wanted to run from everything. I did terrible things to my wife, my children, my family. Then I got into drugs. It has helped me forget and escape for a while &.until I got AIDS.



NAM: I love in a different way.



TUNG: My father always tells me that I should act strong and always look brave. I wasn’t allowed to cry nor show feelings. I asked him why & his reason is simple. &



ALL: Because I am a man.



Tags: | Edit Tags



Saturday July 19, 2008 - 08:24am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for July 19, 2008

Comments(2 total) Post a CommentDiem … Offline Em thật không biết còm sao vì chiều sâu của bài thơ chị làm.
Chỉ dám chúc chị nhựng ngày an vui và hạnh phúc hơn.

Saturday July 19, 2008 - 08:38am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline Day la nhung dong viet theo de nghi cua Lea cho vo kich Hinh The ve Dong Tinh Nam

Thursday July 24, 2008 - 02:46pm (ICT) Remove Comment

Labels:

THƯ TỪ ĐƯỜNG SƠN CÚC

Entry for June 22, 2008
Khg biet lam sao kiem ra duoc cuon nay.

Tu nhg la thu rieng tu, bong tro thanh mot tap sach bang ban tay, hinh nhu bia cua anh Dinh Cuong


co nguoi gui cho mot doan,

vay la da tren 30 nam



XII
Thôi nghe
Nhưng làm sao ly thân nhau đây
Có dễ dàng như Twinky quay ba vòng trên bờ biển
Thế là quên
Có thật dễ dàng
Xoay mình ba vòng là quên đi tất cả
Anh thử cùng em xem
Xoay ba vòng trên đất
Xoay ba vòng trên đất
Lảo đảo trái tim tháng ngày mai sau chóng mặt


THƯ TỪ ĐƯỜNG SƠN CÚC------Hoàng Ngọc Tuấn


--------------------------------------------------------------------------------

Ngày.. ngày, tháng.. tháng, năm.. năm


Tags: | Edit Tags



Sunday June 22, 2008 - 10:17am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for June 23, 2008

Comments(1 total) Post a CommentLu Offline "Xoay mình ba vòng là quên đi tất cả" <-- it's easy to say not easy to do :)


Saturday June 21, 2008 - 09:14pm (PDT) Remove Comment

Labels:

Chuyện Anh Ðồ Xứ Nghệ

Entry for June 20, 2008
Nhận được bài thơ nầy từ ông Bùi Thụy Băng, người con trưởng của cô Thụy An đã lâu nhưng hôm nay mới đưa lên được.
Theo bản viết tay của mẹ ông để lại thì Anh giáo trẻ trong bài thơ sau nầy chính là Ðại Tướng Võ Nguyên Giáp.
Ông cũng phủ nhận hoàn toàn chuyện quan hệ tình cảm giữa cô Thụy An và ông Ðỗ Ðình Ðạo là người mà “người ta” cho là cô đã đầu độc.
Theo ông thì ngoài người chồng (mà sau nầy chung sống với em gái của vợ mình, tức dì ruột của ông) thì mẹ mình chỉ có một rung động thời mười sáu tuổi nầy thôi.
Ðưa lên đây khi Anh Ðồ Xứ Nghệ còn sống để mọi người còn có thể kiểm tra lại.
Cô Thụy An đã mất, và cùng với vài người trong nhóm Nhân Văn Giai Phẩm, cô vừa được nhà nước ‘chiêu tuyết’ trong một thông báo năm rồi.
Nhân blog của chú Tô Hải đang nhắc đến Phùng Cung và Tuân Nguyễn, tưởng cũng nên nhắc đến người phụ nữ viết văn nầy, chủ bút tờ báo Ðàn Bà Mới tại Hà Nội, từng đứng trước toà, tự móc một mắt trái để minh oan vào những năm tháng nghiệt ngã nhất của đất nước cũng như của đời bà.
Sau lời nhắc của anh Nhơn là ông VNG quê Quảng Bình, có hỏi lại gia đình bà, ông Bùi Thụy Băng cho biết sẽ gửi những trang viết tay của bà khẳng định người thầy là ông VNG, nhưng có lẽ hồi nhỏ, nghe tiếng trọ trẹ, không hỏi kỷ, cô thiếu nữ bấy giờ ngỡ rằng thầy gốc Nghệ. Ông Băng cũng cho biết thêm, ông Trần Trọng Kim có nói đến chuyện nầy trong một bài viết. (ông Bùi Kỷ là bà con bên cha ông, Bùi Băng Sơn)
Ông Băng sẽ xuất bản một cuốn sách về mẹ mình, Thụy An, cuộc đời và tác phẩm, trong năm nay. Trong đó nói rõ hơn về tám năm sống trong Hỏa Lò (1958-1965) với chuột bọ của bà. Bà cũng có một tác phẩm được giải thưởng của Anh.

Sao Lại Mùa Thu?

Chuyện Anh Ðồ Xứ Nghệ
Thụy An


Năm ấy xuân vừa mười sáu

Mộng trinh bừng nở má tơ

Môi đào cười rung mắt biếc

Xôn xao lắm ngã học trò



Tay mềm ngoan ngoan cắp sách

Nghỉ hè theo học lớp riêng

Anh giáo trẻ mà mô phạm

“Các cô phải học cho siêng”



Vâng dạ bên ngoài lấy lệ

Ra về khúc khích bảo nhau

“Khéo ghét Anh Ðồ Xứ Nghệ

Hơn mình mấy tí tuổi đầu



Ðã thế...” Một ..chương trình nghịch

Phăng phăng được thảo ra liền

Mấy cô dẩu mồm đanh đá

“Muốn siêng, anh sẽ được siêng”.



Bài học cho chừng trang rưỡi

Mà hôm anh gọi đọc bài

Lập tức thao thao bất tuyệt

Liếm mồm đọc mãi không thôi



Liên tiếp cô này cô khác

Ðọc không dứt đoạn cầm hơi

Phút ngạc nhiên rồi, anh hiểu

Run run anh giận tái môi



Lớp học tan trong tẻ lạnh

Học trò lầm lũi bước ra

Mắt anh tối sầm tức. tưởi

Thương anh có kẻ trở vô



Ðã có lời gì qua lại?

Giữa đôi thầy giáo, học trò

Thầy vốn mang thân hàn sĩ

Trò nhiều tình cảm vẩn vơ



Chỉ biết kể từ buổi ấy

Lớp riêng ghi một lý riêng.

Trò gái chanh chua đáo để

Làm thinh, anh vẫn thản nhiên

...

Lặng lẽ nhìn vào góc khuất

Long lanh đôi mắt to đen

Ðôi mắt vuốt ve an ủi:

“Binh anh có tấm lòng em”



Hai tháng, chao! đi chóng quá

Qua rồi lớp học nghỉ hè

Nhưng người kia thôi chẳng tiếc

Nhìn em mắt chẳng nỡ lìa



Quê anh xa trong Xứ Nghệ

Núi cao, sông thật là sâu

Hung hãn vọng vào tiếng bể

Hờn căm rít ngọn gió Lào



Anh mang trùng dương giận dữ

Anh mang hoang dại khô khan.

Dìu dịu mùa Thu Xứ Bắc

Dạy anh biết thú mơ màng.



Ðẹp là mắt người em gái

Nhìn vai áo rách rưng rưng

Ðẹp là bàn tay mềm mại

Ðôi khi vuốt trán nóng bừng



Em thương cảnh anh hàn sĩ

E rằng trọ học không lương

Em về kêu nài thầy mẹ

Ðể cho anh giảng bài trường



Hận quá lòng em mười sáu

Dịu sao thương những là thương

Ngây thơ em đâu có biết

Mắt anh hừng trí bốn phương



Tay run nắm hồn dân tộc

Tóc xòa vương hận non sông

Môi bẳm tai nghe rên xiết

Áo cơm đọa dưới cùm gông



...



Máu anh chẩy giòng uất hận

Anh là thù của chữ Thương

Rạt về mùa Thu Hà Nội

Sao lòng anh bỗng vương vương



Sao bỗng vui niềm trưởng giả

Ánh đèn sáng mái đầu tơ

Khô khan chàng trai Xứ Nghệ

Có chiều lại biết làm thơ.



Có chiều nhìn bàn tay trắng

Bút cầm trên giấy nhẹ đưa

Ám tả anh ngừng, quên đọc

Rằng: Em có nghĩ bao giờ



Về thăm quê anh trong đó

Ngắm nhìn Hồng Lĩnh cao cao

Hùng vĩ chín mươi chín ngọn

Khí thiêng sản xuất anh hào.”



Em cười giòn tan buồng học

“Em yêu Hà Nội mà thôi”

Lơ đãng ảo huyền cất bước

Thời gian bóng đổ u hoài



Nhưng anh vẫn chăm rèn cặp

Và em vẫn cố học hành

Rồi anh bắt đầu dẫn dắt

Dạy em khui lửa bất bình



Oán hận réo sôi lòng đất

Ðời chưa vẽ nét đan thanh

Công lý tù đầy uất uất

Miếng cơm nghẹn họng nhân sinh.



Anh mơ buổi mai nhân loại

Anh mơ cháy rực mắt sâu

Anh mơ lõm đôi gò má

Anh mơ tóc chĩu mái đầu



Ngoan ngoãn là người em gái

Cùng anh chung một mối mơ

Cùng anh chia niềm uất hận

Tương lai nhân loại hẹn hò



Ðổi thay cũng người em ấy

Mấy chiều chẳng đến học anh

Bóng vẽ lê mình gác xép

Tiếp phong thư ngỏ giật mình



“Em sắp lấy chồng, anh ạ

Mừng em, anh có gì không?”

Cười gằn, phong thư xé nhỏ

Xé tơi những ngón tay hồng.



Ghê cái mùa Thu Hà Nội

Hững hờ mấy lá vàng bay

Ru nỗi buồn câm phố vằng

Lê chân vẹt mấy gót giầy.



Em những âu vui duyên mới

Lâu lâu chợt nhớ tới anh

Môi đào nhoẻn cười hóm hỉnh:

“Hẳn là anh ấy giận mình”



Nhẩm tính thăm anh một buổi

Chần chừ nay hẹn đến mai

Riêng những tấm lòng phơi phới

Thời gian thâu vắn chẳng dài



Vun vút thoi bay cửa sổ

Mùa thu qua mấy mùa thu

Em đã con bồng con bế

Vô tình quên hết bạn xưa.



Ðể có hôm kia một buổi

Trời cuồng trút hết gió mưa

Kẻ lớn trong nhà xa vắng

Mình em nghe đổ phong ba



Anh bỗng hiện ngoài khung cửa

Xé trời tiếng sét nổ theo

Mắt cháy bừng bừng cuồng nhiệt,

Nhếch môi nửa hận nửa kiêu



Run rẩy thương lòng thiếu phụ

Phút giây bừng hiểu muộn rồi

Cúi mặt lắng nghe ân hận

Tràn dâng khóe mắt đầu môi



Anh đã nói gì anh hỡi!

Em nghe loáng thoáng mơ hồ

Tình lỡ sầu theo nửa mộng

Hẹn về toàn thắng mùa Thu



Mùa Thu mùa Thu về đây

Có người ghìm mộng trong tay

Có người mang tin chiến thắng

Ði tìm em của những ngày.



Em đã khóc rồi, em đã...

Biển dâu nào lại biển dâu

Vừa mới rụng tàn thế hệ

Ai còn “Hải thị thấn lâu”?



Thôi nhé, em về bên ấy

Mỏi rồi, chơi cuộc hú tim

Ðã rẽ đôi giòng lý tưởng

Hương xưa: ngọc đắm châu chìm



Em còn hẹn hò Hậu Kiếp

Anh không tin chuyện luân hồi

Lai sinh em chờ người đó

Kiếp này anh mộng cùng ai?



Mưa gió nấc câu tương biệt

Ai nhìn theo hút Tiêu Lang?

Ai đến bước chân luân lạc

Ai chờ nghe khúc khải hoàn.



Nguyên Quy cũng là một bút hiệu của Thụy An


Tags: | Edit Tags



Friday June 20, 2008 - 10:21pm (ICT) Edit | Delete | Permanent Link

Labels:

Con chim sâm cầm ai giết!

Entry for June 10, 2008
Minh Phuong tot nghiep dao dien cach day tren 20 nam voi vo "Ông không phải là bố tôi"

Cach day hai nam, nghe noi Ai Nhu dinh lam, nhung co le da doi thanh vo "Hon Truong Ba- Da Hang Thit".

Chung ta dang song voi nhung anh Hang Thit, nhung lieu trong nhung cai xac do co fcon duoc la linh hon cua Truong Ba???


Bài 82

Cũng muốn tin vào hoa hồng
Tin vào điều không thể mất
Cả tôi và cả chúng ta
Đứng trong đầm lầy mà hát

Ông không phải là bố tôi
Con chim sâm cầm đã chết
Ông không phải là bố tôi
Con chim sâm cầm ai giết!
Xuân Sách 1932-2008 (Chân dung nhà văn)

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/06/080603_xuan_sach_obitua... Tags: | Edit Tags



Tuesday June 10, 2008 - 03:55am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for June 12, 2008

Comments(16 total) Post a Comment8Fieu Offline 31.
Tấm áo hào hoa bạc gió mưa
Anh thành đồng chí tự bao giờ
Trăng còn một mảnh treo đầu súng
Cái ghế quan trường giết chết thơ. CHINH HUU

32.
Bao năm ngậm ngải tìm trầm
Giã từ quê mẹ xa dòng Hương giang
Bạc đầu mới biết lạc đường
Tay không nay lại vẫn hoàn tay không
Mộng làm giọt nước ôm sông
Ôm sông chẳng được, tơ lòng gió bay THANHTINH

33.
Một con trâu bạc già nua
Nhờ cơn bão biển thổi lùa lên mây
Trâu ơi ta bảo trâu này
Quay về đất mặn kéo cày cho xong. CHUVAN

34.
Tài ba thằng mõ cỡ chuyên viên
Chia xôi chia thịt lại chia tiền
Việc làng việc nước là như vậy
Lộn xộn cho nên phải tắt đèn. NGOTATTO?

35.
Em còn đôi mắt ngây thơ
Sống mòn mà vẫn đợi chờ tương lai
Thương cho thị Nở ngày nay
Kiếm không đủ rượu làm say Chí Phèo! NAMCAO

36.
Xoắn mãi dây tình thơ bật ra
Paris thì thích hơn ở nhà
Đông y ắt hẳn hơn tây dược
Xe tải không bằng xe Volga
Trên đời kim cương là quí nhất
Thứ đến tình thương dân nghèo ta
Em chớ cho anh già lẩm cẩm
Còn hơn thằng trẻ lượn Honda.

37.
Em không nghe mùa thu
Mùa thu chỉ có lá
Em không nghe rừng thu
Rừng mưa to gió cả
Em thích nghe mùa xuân
Con nai vàng ngơ ngác
Nó ca bài cải lương. LUUTRONGLU

38.
Một mặt đường khát vọng
Cuộc chiến tranh đi qua
Rồi trở lại ngôi nhà
Đốt lên ngọn lửa ấm
Ngủ ngon a kai ơi
Ngủ ngon a kai à...

39.
Anh Keng cưới vợ tháng mười
Những đứa con lại ra đời tháng năm
Trong làng kháo chuyện rì rầm
Vụ mùa chưa gặt thóc đã nằm đầy kho.

40.
Ấy bức tranh quê đẹp một thời
Má hồng đến quá nửa pha phôi
Bên sông vải chín mùa tu hú
Khắc khoải kêu chi suốt một đời. ANHTHO



Tuesday June 10, 2008 - 04:46am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 71.
Cùng đoàn quân anh đi tới thành phố
Bị lạc đường về hội nhà văn
Ừ nhỉ bao giờ quay trở lại
Với năm anh em trong một chiếc xe tăng.

72.
Ván bài lật ngửa tênh hênh
Con đường thiên lí gập gềnh mãi thôi
Thay tên đổi họ mấy hồi
Vẫn chưa tới được chân trời mộng mơ. TRANBACHDANG

73.
Mẹ và em đang ở đâu
Giữa vùng cát trắng đêm thâu gió lùa
Ổ rơm teo tóp ngày mùa
Xác xơ thân lúa vật vờ thân tôi
Bờ tre kẽo kẹt liên hồi
Bầu trời vuông với một ngôi sao dời
Đánh thức tiềm lực mấy hồi
Ai?
Chẳng ai đáp lại lời của tôi. NG DUY

74.
Anh đã đứng trước biển
Cù Lao Chàm kia rồi
Nhưng khoảng cách còn lại
Xa vời lắm anh ơi. NG MANH TUAN

75.
Ôi thằng Trần Mạnh Hảo
Đi phỏng vấn Chí Phèo
Lão chết từ tám hoánh
Đời mày vẫn gieo neo

Còn cái lão Bá Kiến
Đục bản in thơ mày
Bao giờ mày say rượu
Bao giờ thì ra tay. Trần Mạnh Hảo

76.
Em ơi buồn làm chi
Em không buồn sao được
Quan họ đã vào hợp tác
Đông Hồ gà lợn nuôi chung
Bên kia sông Đuống em trông
Còn đâu thấy lá diêu bông hỡi chàng. HOANGCAM

77.
Người về đồng cói người ơi
Phía ấy mặt trời mọc lại
Một thời xa vắng, xa rồi
Phủ Khoái xin tương oai oái

Ở đời gặp may hơn khôn
Nào ai dám ghen dám cãi
Người đã đi Mĩ hai lần
Biết rồi, khổ lắm, nói mãi! LELUU


78.
Anh đứng thành tro em có biết
Hôm qua lại gặp chuyến xe bò
Vẫn anh đi với vầng trăng cũ
Áo đỏ bên cầu đợi ngẩn ngơ.

79.
Ôi màu tím hoa sim
Nhuộm tím cuộc đời dài đến thế
Cho đến khi tóc bạc da mồi
Chưa làm được nhà
còn bận làm người

Ngoảnh lại ba mươi năm
Tím mấy ngàn chiều hoang biền biệt. HUU LOAN

80.
Kòn trô dấn bước đường chinh chiến
Nửa gánh giang hồ nửa ái ân
Ngàn sau sông Dịch còn tê lạnh
Tráng sĩ có về với bến xuân.





Tuesday June 10, 2008 - 05:10am (ICT) Remove Comment
Cáo Offline 82. Lưu Quang Vũ, em thích thơ Lưu Quang Vũ.


Có những lúc tâm hồn tôi rách nát
Như một chiếc lá khô như một chồng gạch vụn
Một tấm gương chẳng biết soi gì
Một đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sì
Trời chật chội như chiếc lồng trống rỗng
Thành phố đầy bụi bặm
Những mặt người lì nhẵn chen nhau.

Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu
Tôi chẳng còn điếu thuốc nào
Đốt lên cho đỡ sợ
Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ
Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi
Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai
Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết...

Tuesday June 10, 2008 - 05:59am (ICT) Remove Comment
Lu Offline truoc day Lu it chu i den tho lam...nhung tu khi doc may bai tho cua Mot Danna thi Lu da thay thich tho :)

Monday June 9, 2008 - 09:52pm (PDT) Remove Comment
Diem … Offline Nhà thơ Xuân Sách thật xuất sắc khi vẽ lên chân dung và tác phẩm của các nhà văn bằng thơ chị hé.

Em rất mê "Tôi và chúng ta", "Tin ở hoa hồng" và rất nhiều kịch bản khác của anh Lưu Quang Vũ chị ah.

Tuesday June 10, 2008 - 02:39pm (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline @Cao: Cam on da gui nhung dong tho cua anh Lưu Quang Vũ. Noname con no anh nhieu.

@ Lu: Hiem co truong hop nao, Nang (Chang)Tho bien thanh Hien The(Hien Phu), tai sao hai nguoi nay hen vay ta? Chac kiep truoc co tu?????

@ Diem xua: Anh Lưu Quang Vũ con nhieu vo hay lam. Nhung khi dung vo cua anh lai, fai rat cao tay. San Khau Idecaf da lam duoc chuyen do. Nhat la co nhg vo gan voi chuyen thoi su.


Wednesday June 11, 2008 - 01:21am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline @Bài số 7 bạn chép thiếu câu số 7: "Việc gì mặt ủ với mày chau"
Sau hơn chục năm từ khi bắt đầu tới khi ra sách, Xuân Sách hoặc quên (cái này khó, vì đều có chép lại và tới trên 1 người lưu giữ)hoặc do sửa chữa, hoặc vì lý do nào đó... nên nhiều chân dung ở bản in khác (nếu không muốn nói không hay bằng)với bản lần đầu ông đọc ra. Ở đây chỉ xin vài ví dụ để thấy nó khác chứ không dám bàn tới sự dở hay. Như bài số 10, là "Ta đã tính vàng sao..." chứ không là "Ta nghĩ tới...", là "cơn gió giẫy" chứ không "cơn gió dậy", là các chữ "nuốt" chứ không phải "uống"... Hoặc như ở bài 18, là chữ "núp" chứ không phải "nấp", "khào" chứ không phải "chào". Hoặc như bài 22 là "Đủ xây" chứ không là "Ông xây". Hoặc như bài 48, là "Ngoài chiếc lược ngà chẳng có gì hơn" chứ không là "Với chiếc... Trường Sơn". Hoặc như bài 62 câu kết là "Có cửa hàng nước mắm giữa thơ tôi" chứ không là "Có ghế...thơ vui" Bài 51 thì được thay toàn bộ, thoạt đầu nó là "Có cô giáo Huệ về quê/ Bỏ nghề dạy học làm nghề viết văn/ Lạ chi phong tục đất làng/ Chợ họp buổi sáng chợ tan buổi chiều."
@Riêng chân dung số 29 thì là bài thứ ba thứ bốn gì đấy nhưng Xuân Sách vẫn không ưng, bảo vẫn chưa bắt được cái thần của nhân vật. Bài đầu có câu, "Anh đi anh lại về ngay/ Hòa Vang chính ở ngoài này đó em." Bài sau thì "Ông Chủ tịch huyện cưỡi xe tăng/ Đứa nào không tránh thì tan xác" Hai lần vừa đọc xong, XS đã lắc đầu ngay.
@Mạo muội cm ít dòng, có gì không phải mong bạn Kwan lượng thứ. Cảm ơn bạn đã post đủ cả trăm bài. Sắp tới giờ chào XS rồi, 4 tiếng đồng hồ nữa thôi

Wednesday June 11, 2008 - 03:52am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 1.
Trên biển lớn lênh đênh sóng nước
Ngó trông về xóm mới khuất xa
Cỏ non nay chắc đã già
Buồn tênh lại giở thư nhà ra xem (HoPhuong.)

2.
Xung kích tràn lên nước vỡ bờ
Đã vào lửa đỏ hãy còn mơ
Bay chi mặt trận trên cao ấy
Quên chú nai đen vẫn đứng chờ. (NgDinhThi)

3.
Dế mèn lưu lạc mười năm
Để o chuột phải ôm cầm thuyền ai
Miền Tây sen đã tàn phai
Trăng thề một mảnh lạnh ngoài đảo hoang. (ToHoai)

4.
Bỉ vỏ một thời oanh liệt nhỉ
Sóng gầm sông Lấp mấy ai hay
Cơn bão đến động rừng Yên Thế
Con hổ già uống rượu giả vờ say. (NguyenHong)

5.
Bác Kép Tư Bền rõ đến vui
Bởi còn tranh sáng bác nhầm thôi
Bới tung đống đống rác nên trời phạt
Trời phạt chưa xong bác đã cười. (NgCongHoan)

6.
Vang bóng một thời đâu dễ quên
Sông Đà cũng muốn đẩy thuyền lên
Chén rượu tình rừng cay đắng lắm
Tờ hoa lại trút lệ ưu phiền. (NgTuan)

7.
Các vị La hán chùa Tây phương
Các vị già quá tôi thì béo
Năm xưa tôi hát vũ trụ ca
Bây giờ tôi hát đất nở hoa
Tôi hát chiến tranh như trẩy hội
Đừng nên xấu hổ khi nói dối
'Việc gì mặt ủ với mày chau'
Trời mỗi ngày lại sáng có sao đâu (HuyCan)

8.
Hai đợt sóng dâng một khối hồng
Không làm trôi được chút phấn thông
Chao ơi ngói mới nhà không mới
Riêng còn chẳng có, có gì chung.

9.
Quá tuổi hoa niên đã bạc đầu
Tình còn dang dở tận Hàng Châu
Khúc ca mới hát sao buồn thế
Hai nửa yêu thương một nửa sầu

10.
Điêu tàn ư? Đâu chỉ có điêu tàn
Ta 'đã tính'vàng sao từ thuở ấy
Chim báo bão, lựa chiều cơn gió 'giẫy'
Lựa ánh sáng trên đầu mà thay đổi sắc phù sa

Thay đổi cả cơn mơ
Ai dám bảo con tầu không mộng tưởng
Mỗi đêm khuya không 'nuốt' một vầng trăng
Lòng ta cũng như tầu, ta cũng 'nuốt'
Mặt anh em trong suối cạn hội nhà văn (CheLanVien)



Wednesday June 11, 2008 - 04:06am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 11.
Trăng sáng soi riêng một mặt người
Chia ly đôi bạn cách phương trời
Ước mơ của đất anh về đất
Im lặng mà không cứu nối đời.

12.
Nên danh nên giá ở làng
Chết vì ông lão bên hàng xóm kia
Làm thân con chó xá gì
Phận đành xấu xí cũng vì miếng ăn. (KimLan)

13.
Một nắm xương khô cũng gọi mỡ
Quanh năm múa bút để mua vui
Tưởng cụ vẫn bơi dòng nước ngược
Nào ngờ trở gió lại trôi xuôi. (Tu Mỡ

14.
Phất rồi ông mới ăn khao
Thơ ngang chạy dọc bán rao một thời
Ông đồ phấn, ông đồ vôi
Bao giờ xé xác để tôi ăn mừng.

15.
Vị nghệ thuật nửa cuộc đời
Nửa đời sau lại vị người ngồi trên
Thi nhân còn một chút duyên
Lại vò cho nát lại lèn cho đau
Bình thơ tới thuở bạc đầu
Vẫn chưa thể tất nổi câu nhân tình
Giật mình mình lại thương mình
Tàn canh tỉnh rượu bóng hình cũng tan. (HoaiThanh)

16.
Vốn cùng nhân dân tiến lên
Mùa đông năm ấy bỏ quên cờ đào
Quay về núp bóng ca dao
Giật mình nghe một tiếng khào
Văn Ngan?

17.
Hỏng đôi mắt phải đâu là mất hết
Trong cặp còn hồ sơ điệp viên
Ông cố vấn chẳng sợ gì cái chết
Cao điểm cuối cùng quyết chí xông lên. (HUU MAI)

18.
Đám cháy ở sau lưng
Đám cháy ở trước mặt
Than ôi mày chạy đâu
Dưới vòm trời quen thuộc
Đốt bao nhiêu cỏ mật
Không bay mùi thơm tho
Càng hun càng đỏ mắt
Quay về thung lũng cò.

19.
Mải hái hoa dọc chiến hào
Bỏ quên chồi biếc lúc nào không hay
Thói quen cũng lạ lùng thay
Trồng cây táo lại mọc cây bạch đàn (XUAN TRINH?)

20.
Trường Sơn đông em đi hái măng
Trường Sơn tây anh làm thơ cho lính
Đời có lúc bay lên vầng trăng
Lại rơi xuống chiếc xe không kính
Thế đấy! Giữa chiến trường
Nghe tiếng bom cũng mạnh! (PhamTienDuat)




Wednesday June 11, 2008 - 04:11am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 41.
Đôi vai thì gánh lập trường
Đôi tay sờ soạng ven đường cuối thôn
Nghe anh kể chuyện đầu nguồn
Về nhà thấy mất cái hồn của em.

42.
Nhá nhem khoảng sáng trong rừng
Để cho cuộc thế xoay vần hơn thua
Xác xơ màu tím hoa mua
Lửa chân sóng báo mây mưa suốt ngày.

43.
Chị Tư Hậu đẻ ra anh
Ví như hòn đất nặn thành đứa con
Biển xa gió dập sóng dồn
Đất tan thành đất chỉ còn giấc mơ. ANH DUC

44.
Đi bước nữa rồi đi bước nữa
Phấn son mưa nắng đã tàn phai
Cái kiếp đào chèo là vậy đó
Đêm tàn bạn cũ chẳng còn ai.

45.
Đã đi qua một thời giông tố
Qua một thời cơm thầy cơm cô
Còn để lại những thằng Xuân tóc đỏ
Vẫn nghênh ngang cho đến tận bây giờ. VU TRONG PHUNG

46.
Thơ ông tang tính tang tình
Cây đa bến nước mái đình vườn dâu
Thân ông mấy lượt lấm đầu
Miếng mồi danh lợi mắc câu vẫn thèm.

47.
Bắt đầu từ lão nghị hụt
Cầm dao giết một mạng người
Chị Nhàn phải đi bước nữa
Lấy đại đội trưởng của tôi
Cuộc đời mấy phen nổi gió
Phải đem tổ quốc thề bồi
Lần này ông ra ứng cử
Chắc là trúng nghị viên thôi. DAO HONG CAM

48.
Ông năm Hạng trở về đất lửa
'Ngoài chiếc lược ngà chẳng có gì hơn'
Bỗng mùa gió chướng vừa nổi dậy
Ông biến thành thằng nộm hình rơm. NG QUANG SANG

49.
Có những lớp người đi vỡ đất
Mùa mưa không trồng lúa trồng ngô
Lại gieo hạt bông hường bông cúc
Trên mảnh đất này hoa héo khô.

50.
Chuyện kể cho người mẹ nghe
Biển lửa bốc cháy bốn bề tan hoang
Đứa con nuôi của trung đoàn
Phá vây xong lại chết mòn trong vây.


Wednesday June 11, 2008 - 04:28am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 51.
Đất làng vừa một tấc
Bao nhiêu người đến cày
Thóc giống còn mấy hạt
Đợi mùa sau sẽ hay.

"Có cô giáo Huệ về quê/ Bỏ nghề dạy học làm nghề viết văn/ Lạ chi phong tục đất làng/ Chợ họp buổi sáng chợ tan buổi chiều."


52.
Sớm nay nhấp một chén trà
Bâng khuâng tự hỏi đâu là núi đôi
Những người cùng làng với tôi
Muốn sang đèo trúc muộn rồi, đừng sang. VU CAO

53.
Biên kia biên giới anh sang
Trước giờ nổ súng về làng làm chi
Mẫn và tôi tính chi li
Gia đình má Bảy lấy gì nuôi anh. PHAN TU

54.
Anh chẳng còn sống mãi
Với thủ đô luỹ hoa
Để những người còn lại
Bốn năm sau khóc oà. NG HUY TUONG

55.
Chim chơ rao cất cánh ngang trời
Tình như chớp trắng nháy liên hồi
Đám mây cánh vạc tan thành nước
Mà đất ba dan vẫn khát hoài. THU BON

56.
Sinh ra trong gió cát
Đất Nghệ An khô cằn
Bao nhiêu năm nằm vạ
Trước cửa hội nhà văn. BUIHIEN

57.
Đem than từ vùng mỏ
Về bán tận thủ đô
Bị đập chiếc cán búa
Hoá ra thằng ngẩn ngơ. HUU TAM

58.
Tưởng anh dọn về làng xưa
Ngờ đâu về tận thủ đô nhận nhà
Sướng cái bụng lắm lắm à
Đêm là đèo gió, ngày là Hồ Tây.

59.
Với tiếng sáo thiên thai dìu dặt
Mở ra dòng thơ mới cho đời
Bỏ rừng già về vườn bách thú
Con hổ buồn lặng lẽ trút tàn hơi. THE LU

60.
Cửa sông cất tiếng chào đời
Rồi ra đi những vùng trời khác nhau
Dấu chân người lính in mau
Qua miền cháy với cỏ lau bời bời
Đọc lời ai điếu một thời
Tan phiên chợ Giát hồn người về đâu? NG MINHCHAU




Wednesday June 11, 2008 - 04:31am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 61.
Nếu Trương Lương không thổi địch sông Ô
Liệu Hạng Võ có lên ngôi hoàng đế?
Nhưng buồn thay đã đánh mất Ngu Cơ
Đời còn gì, và thơ cũng thế.

62.
“Xưa tôi yêu quê hương vì có chim có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi”
Nay tôi yêu quê hương vì có ô che nắng
'Có cửa hàng nước mắm giữa thơ tôi' GIANG NAM

63.
Nhen lên một bếp lửa
Mong soi gương mặt người
Bỗng cơn giông nổi dậy
Mây che một khung trời

Đất sau mưa hỡi đất
Màu mỡ trôi về đâu
Còn trơ chiếc guốc võng
Trăng mài mòn canh thâu.

64.
Một chút hương thơm trải bốn mùa
Mười năm lăn lóc chốn rừng già
Quay về khứng chịu cơn mưa móc
Đất trắng mưa rồi đất lại khô.

65.
Xưa thơ anh viết không người hiểu
“Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà”
Nay anh chưa viết người đã hiểu
Sắp sáng thì nghe có tiếng gà.

66.
Người đi, ừ nhỉ người đi thật
Đi thật nhưng người lại trở về
Nhẹ như hạt bụi, như hơi rượu
Mà đắm hồn người trong tái tê. THAM TAM

67.
Không có vua thì làm sao có tướng
Nên về hưu vẫn phải chết ở chiến trường
Kiếm sắc chém bao nhiêu đầu giặc
Để vàng tôi trong lửa chịu đau thương. NG HUY THIEP

68.
Hồn đã vượt Côn đảo
Thân xác còn trong lao
Bởi nghe lời mẹ dăn
Nên suốt đời lao đao. PHUNG QUAN

69.
Ta đi tới đỉnh cao muôn trượng
Mắt trông về tám hướng phía trời xa
Chân dép lốp bay vào vũ trụ
Khi trở về ta lại là ta

Từ ấy tim tôi ngừng tiếng hát
Trông về Việc Bắc tít mù mây
Nhà càng lộng gió thơ càng nhạt
Máu ở chiến trường hoa ở đây. TO HUU

70.
Tay em cầm bông bần li
Bờ cây đỏ thắm làm chi não lòng
Chuyện tình kể trước rạng đông
Hoàng hôn ảo vọng vẫn không tới bờ
Thiên đường thì quá mù mờ
Vĩ nhân tỉnh lẻ vật vờ bóng ma
Hành trình thơ ấu đã qua
Hỡi người hàng xóm còn ta với mình. DUONG THU HUONG





Wednesday June 11, 2008 - 04:35am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 91.
Giặc giã yên rồi
về xoay khối vuông Ru bích
Đoán hậu vận rủi may

thưa quí vị, xin mời
Xanh tím trắng đỏ vàng đều đủ hết
Ta cùng vào cuộc chơi
Không gian bốn năm chiều

thời gian xin tuỳ thích
Đảo lộn tùng phèo thật giả trắng đen
Tôi như cục xà bông thứ thiệt
Cứ đổ rượu vào

hình quí vị sẽ hiện lên.

92.
Người người lớp lớp

xông ra trận
Cờ đỏ

mưa sa
suốt dặm dài
Mở đột phá khẩu

tiến lên
nhất định thắng
Lô cốt mấy tầng

đè nát vai
Dẫu sông núi cỏ cây làm chứng
Hồn vẫn treo trên

Vọng hải đài. TRANDAN

93.
Ba lô trên vai từ đêm mười chín
Một tiếng chim kêu sáng cả rừng
Thì cứ khắc đi rồi khắc đến
Sao còn ngồi đó cụ già Khương?

94.
Tuổi hai mươi xung phong lên Tây bắc
Nguyện hi sinh chiến đấu dưới cờ
Lại xung phong vào Nam đánh giặc
Với bà mẹ đào hầm đầu bạc phơ phơ

Hoà bình rồi tiến lên đổi mới
Bất ngờ ngã ngựa chốn non cao
Dẫu nhiều lần bị lừa như thế
Thì cuộc đời vẫn đẹp sao
Tình yêu vẫn đẹp sao!

95.
Trái tim với nỗi nhớ ai
Như cây trong phố đứng hoài chờ trăng
Như người đàn bà ngồi đan
Sợi dọc thì rối, sợi ngang thì chùng. YNHI

96.
Ra đi từ bến My Lăng
Bao năm dấu kín ánh trăng trong lòng
Tuổi già về lại bến sông
Trăng kia đã lặn phải chong đèn dầu.

97.
Giấu một chùm thơ trong chiếc khăn tay
Em hăm hở đi tìm người trao tặng
Những kẻ phong lưu, những tên du đãng
Mấy ai biết được hương thầm của cô gái xóm đê. THANHNHAN

98.
Chú dế góc sân hồn nhiên ca hát
Hát thành thơ như nước triều lên
Khi khôn lớn lại hồn nhiên đi giữa
Biển một bên và em một bên. XUANQUYNH

99.
Người đàn bà mà tôi ao ước
Trên vành đai chống Mĩ những năm xưa
Tình yêu đã lụi tàn cùng kí ức
Nhưng còn đây tội lỗi đến bao giờ


Tự hoạ

Cô giáo làng tôi đã chết rồi
Một đêm ra trận đất bom vùi
Xót xa Đình Bảng người du kích
Đau đớn Bạch Đằng lũ trẻ côi
Đường tới chiến công gân cốt mỏi
Lối vào lửa đạn tóc da mồi
Mặt trời ảm đạm quê hương cũ
Ở một cung đường rách tả tơi.


Thursday June 12, 2008 - 03:15am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline VỚI XUÂN SÁCH VÀ...
Tạp bút của PHẠM LƯU VŨ

Phố biển. Gió dính vào da thịt, nắng nhăn nhó mặt người. Quán rộng mênh mông. Một mênh mông lặng ngắt trưa hè. Chẳng biết quán đã chán người hay người chán quán. Có lẽ cùng chán nhau. Chúng tôi chọn một cái bàn tít phía trong, dựa lưng vào một hàng lan can bằng sắt. Phía sau là một cái ao hay một cái hồ nhỏ. Cũng chẳng nhớ gồm năm hay sáu người gì đấy. Tất cả đều như những hình nhân.
Hình nhân tôi ngồi giữa, có vẻ đậm đà hơn một chút, nét mặt cố làm ra vẻ gian ngoan, vừa láu cá vừa vô hồn. Bên trái là một bộ xương già lổng khổng, mà thời gian đã nấu thành cao. Mỗi cử động dù chậm rãi, song vẫn nghe như có những tiếng lục khục, va vào nhau giữa các khúc xương. Nhân giả ấy mang cái tên trẻ mãi: Xuân Sách. Bên phải tôi là cả một cuộc gày gò đeo kính cận dày cộp, nước da xám như đồ đồng cổ, đội mái tóc muối tiêu lòa xòa như tóc giả. Người này ngồi bất cứ chỗ nào cũng như thể đang ngồi trong bụi cây, xem thiên hạ như một vở rối, chỉ muốn từ trong bụi thò cái cổ ra ngoài. Gương mặt xương xẩu tiết kiệm thịt tối đa, nhưng cái vẻ ngạo đời thì không dấu đi đâu được. Nhân giả ấy chỉ có cái tên là lẫn vào với muôn mặt đời thường, tuy vẫn hơi kiêu bởi có độc hai từ cộc lốc: Nguyễn Hòa (SCL).
Trước mặt ba chúng tôi là hai hay ba người gì đấy. Nom tươi tắn, hớn hở mà vẫn mờ ảo như bị lẫn trong một đám khói sương. Mấy gương mặt lúc nhìn rõ thì lại giống y hệt những tờ giấy bạc. Ôi những tờ giấy bạc hấp dẫn, đầy ấn tượng, hình như nhiều lắm, ở chỗ nào cũng bắt gặp. Giấy bạc ngồi trong quán, giấy bạc trên diễn đàn, giấy bạc ngự trên cao, giấy bạc chạy đầy đường... Xung quanh chúng tôi, nhân loại đang bước vào một canh bạc khổng lồ. Nghe họ giới thiệu quê ở một làng nổi tiếng thời kháng chiến chống Pháp. Tôi quay sang bảo vị Nhân giả bên trái: “Họ ở đúng cái làng mà ngày xưa bác viết cuốn tiểu thuyết nổi tiếng: “Đội du kích thiếu niên...” đấy!”. Rồi quay lại, hãnh diện nói với họ: “Đây chính là tác giả cuốn tiểu thuyết ấy”. Những gương mặt giấy bạc “thế ạ” một tiếng rồi ngẩn ra hỏi nhau: “Quái lạ! Làng mình làm gì thấy có du kích du cót nhỉ?”.
Tôi bật cười vì câu nói ngộ nghĩnh ấy. Bèn nói với vị Nhân giả: “Thế là “xong phim” rồi bác nhá”. Rồi buột mồm nghêu ngao một bài hát quen thuộc: “Việt Nam, trên đường chúng ta đi. Nghe gió thổi đồng xanh quê ta đó. Nghe sóng biển ầm vang xa tận tới chân trời. Nghe ấm lòng những khi...” Câu hát bị sững lại đột ngột vì có món lẩu vừa đặt lên bàn. Lẩu thập cẩm, đủ các loại thịt, rau tuông vào cốt đánh lừa vị giác. Bất cứ cái mồm nào cũng có thể tìm thấy cảm hứng ở trong đó. Cũng như chúng tôi ngồi đây, lúc nào cũng ra sức tự đánh lừa rằng mình đang sống kiếp người. Ca từ vừa rồi cũng của vị Nhân giả ngồi bên trái tên là Xuân Sách ấy. Hình như làm ra cách đây đã già ba chục năm. Tôi ngắm nhìn gương mặt kỉ hà của ông. Gương mặt ấy nói với tôi: “Thời ấy, nó thế. Thời nó... ấy thế!”.
Tôi lại nhẩm mấy câu thơ của ông: “Làm vua mà cũng chán / Bỏ đi theo mây ngàn / Một nước cờ Yên Tử / Làm bận lòng thế gian” (bài “Yên Tử”). Vị Nhân giả bên phải là Nguyễn Hòa bảo: “Tại sao bận lòng nhỉ?”. Tôi nhìn ông đang gật gù và chợt hiểu. Yên Tử là An Tử, là chốn an lành của một bậc Thầy, bởi Tử có nghĩa là Thầy. Vậy thì cái “nước cờ” ấy, đơn giản là đạt tới... cõi yên. Muốn thế phải thờ ơ với ngôi vua, thờ ơ với danh, lợi, thờ ơ với mọi cám dỗ... Nhưng mà than ôi, cái kiểu “yên” như vậy thì thế gian từ đó đến nay, có bao giờ yên đâu? Chẳng trách phải bận lòng. Tôi ngẫm nghĩ và bất chợt cùng gật gù với ông. Thời bây giờ có nhiều thầy (tử) lắm. Mà không “yên” thì tức là đang “loạn”. Thế thì ngoài cái chỗ là “Yên Tử” duy nhất đó ra, thế gian này toàn thị là... “Loạn Tử”. Ghê thật! Bốn câu thơ nói về cõi Tiên, mà rõ ràng hiện lên... cõi Tục.
Cái tư tưởng “yên tử” với “loạn tử” ấy làm tôi chợt liên tưởng đến một tập “thơ chân dung” của ông từng viết. Tập thơ vừa in xong đã bị thu hồi. Hình như trong đó sừng sững đến cả trăm gương mặt. Thế thì cũng thuộc loại “bách Gia, chư Tử” rồi. Cả một thời chư Tử không “yên”. Nghe nói vì tập thơ đó, con cháu một số vị “chư Tử” ấy có người đe đánh ông. Tập thơ đặc tả những gương mặt quen thuộc, nhàu nát như thể sách giáo khoa. Những thế hệ bầy đàn như chúng tôi chính là đã lớn lên trong cái vầng hào quang giáo khoa chói lọi ấy. Tôi chuẩn bị cất mồm ngâm ví dụ vài bài thơ chân dung của ông thì Nguyễn Hòa vội đưa tay ngăn lại. “Thôi, đọc cái khác đi”. Thì ra Nhân giả này đang nghĩ hệt như tôi, đọc được ý nghĩ của tôi. Quả là tôi đang ngồi bên cạnh... quỉ, chứ không phải người thường.
Tôi rợn người trước ý nghĩ ấy, vội vàng nốc cạn một ly rượu để lấy lại hồn vía. Dụi mắt một hồi cho các giác quan trở về cõi thực, rồi quay sang vị Nhân giả bên trái là ông mà bảo: Huy Cận ngày xưa nhớ quê thì nghĩ ngay đến bác lò rèn: “Bác cho tôi đốm lửa ban sơ / Tôi luyện rèn năm tháng thành thơ”. Nguyễn Bính nhớ quê thì: “Quê nhà xa lắc xa lơ đó / Trông lại tha hồ mây trắng bay”. Còn bác, bác nhớ quê hương đến nỗi phải biến thành... con bò(!). Sao lại biến thành bò? Thì đấy: “Tôi ngồi ăn / trong quán cơm bình dân phố núi / hết rổ rau này, rổ khác lại bưng ra...” (Bài “Rau má”). Bác ngốn rau má như thế, mà là ăn sống, rau sống mới đựng vào rổ. Thế thì không phải bò là gì. Ừ nhỉ. Sao bác không viết: “hết đĩa này, đĩa khác lại bưng ra...”? Nói cho vui vậy thôi. Chứ mấy ai ngốn ngấu nỗi nhớ quê được như ông. Hình ảnh tuy chỉ nhỏ bằng cọng rau má. Song tấm lòng thì bằng cả... con bò. Ôi cái thứ cây rau “nông nghiệp hàng đầu” ấy. Ông đã đi qua hai cuộc kháng chiến rồi. Vậy mà quê hương Thanh Hóa của ông, bây giờ vẫn “rau má”, vẫn xa lắc xa lơ như Nguyễn Bính thời long đong xưa vậy.
Sẵn cái mạch quê hương bản quán vạn kiếp tha phương nghìn đời thê thảm ấy, trong óc tôi lại hiện lên mấy câu thơ ông viết: “Tôi về với bến sông xưa / Hút tàn điếu thuốc mà chưa gọi đò / Nhìn theo ngọn khói vu vơ / Nhớ thương thì có, đợi chờ thì không...” (Bài “Bến quê”). Không trách ông gọi mình là Xuân Sách. Những câu thơ như thế này không hề có tuổi, đọc lên nghe buồn và thương đến lặng người. May quá, tôi đang ngồi bên ông, nhìn ông đang yên ổn, trầm ngâm mà cảm thấy được an ủi phần nào. Tôi ngắm cái hình hài tưởng như trong suốt của ông và rùng mình nhớ tới hai câu kết, trong bài thơ ông tự vẽ mình (chân dung tự họa) như sau: “Mặt trời ảm đạm quê hương cũ / Ở một cung đường rách tả tơi.” Câu thơ mới tuyệt tác làm sao. Mười bốn chữ ấy chứa bao nhiêu máu, xương và nước mắt, không gian và thời gian, tâm linh và sự uyên bác... Tôi đọc lên trong một niềm kính cẩn, lòng tự nhủ không được vô lễ với sự ghê gớm, từng trải nhường ấy. Thơ ấy chỉ có thể thấm thía, đau đớn, mà không thể cắt nghĩa. Bức “chân dung” mới lồng lộng làm sao, bởi nó đâu chỉ tạc nên kiếp phận một con người...
Tôi rót rượu vào ly của ông. Ông run run đưa ly rượu lên môi, ngửi tí rồi đặt xuống. Tôi biết ông từng uống được rượu, say được rượu. Nhưng bây giờ thì không. Cũng như ông đã từng “uống” được cuộc đời này, say với cuộc đời này. Nhưng bây giờ thì say đến mức... lộn mửa ra mất rồi. Bài thơ ông viết về rượu, nhưng chính là nói về cuộc đời: “Đừng rót nữa tôi không sành rượu / Uống không say thì uống làm gì / Vui chẳng thêm, buồn không quên được / Cứ như thừa từ cái mặt thừa đi / Cứ như thừa trong cõi đời náo nhiệt / Hay hớm gì nhìn gan ruột người ta / Giữa thời buổi cạnh tranh quyết liệt / Cứ tỉnh quoeo lắm lúc cũng phiền hà...” (bài “Rượu”). Vần thơ giản dị như câu nói mà thực là đã chạm tới những bí ẩn của cõi huyền vi. Ông bắt đầu cảm thấy mình “thừa” từ lúc nào vậy? Từ lúc ông thuộc lòng cuộc đời này và lập tức, ông cũng từ chối luôn cái phần đểu giả của nó. Song ông thuộc lòng nó theo cách thuộc của một bậc tiên tri: “Vừa chấm hết rừng thì đã biển / Cuộc đua vô tận với thời gian / Cây có trăm năm thành cổ thụ / Biển nghìn vạn thuở vẫn thanh tân...” (bài “Hồ Cốc”). Thế mới biết ngoài đọc thơ còn phải... đọc người. Bài thơ đầy ắp âm hưởng Đường thi này còn ba khổ thơ nữa. Ông xé đôi mình ra để ví với rừng, với biển. Tôi cho đây là một thứ “chân dung” linh hồn của ông, của một bậc Nhân giả biết từ chối mà không từ bỏ. Hình như tôi vừa chợt nhận ra một điều. Cái gì đã làm nên sự uyên bác và từng trải nơi ông, nơi những người như ông? Sau này có ai viết về ông, về những người như ông thì tôi xin đưa ra một gợi ý. Rằng cái đó chính là... sự thật, ông đã chứng ngộ được sự thật. Và than ôi, đó cũng chính là nỗi bất hạnh của ông, của những người như ông.
Cách đây hơn hai chục năm, văn nhân thi sĩ Xuân Sách hăm hở xách vợ con hành phương Nam, tới cái phố biển Vũng Tàu quanh năm lộng gió này. Ông xuống biển để đơn giản là làm một người lương thiện. Nhưng: “Như những người lương thiện / Sống đời không bình yên” (bài “Cây dừa”). Ông biết cuộc đời này, người lương thiện khó mà sống bình yên cho được. Song lúc ấy, chắc ông đâu có ngờ rằng có những cái còn hơn cả sự “không bình yên” nữa kia. Đó là việc ông bắt đầu một công cuộc của một ẩn sĩ cô đơn, ngày càng cô đơn cho tới tận bây giờ. Căn hộ tập thể bốn mét nhân hơn chục mét người ta phân cho ông từ ngày đó, đến nay vẫn nguyên xi sự tồi tàn, trong khi ông đã trở thành cổ kính. Càng cổ kính hơn khi xung quanh ông ầm ĩ cách tân. Dễ hiểu rằng nếu ông không cảm thấy cô đơn thì mới là chuyện lạ: “Bỗng có lúc thấy mình là khách / Mọi thứ thân quen chợt lạ lẫm không ngờ / Chiều chạng vạng vui buồn đi theo nắng / Còn một mình ngồi với trắng cơn mơ.” (Bài “Bất chợt”). Tôi không hề có ý trách cái thành phố biển xinh đẹp này làm ông cô đơn. Ngược lại là khác. Ông cô đơn chính vì đã đạt tới cảnh giới của mình. Cuộc đời này, người như ông ở chỗ nào cũng không thoát khỏi cô đơn: “Trái đất quay tròn ta cũng quay / Chạy đâu cũng nắng với mưa này...” (bài “Canh rượu”). Song ông vẫn đầy trách nhiệm với cuộc đời: “Nợ đời rồi tôi sẽ trả / Nợ tình tôi vắt trên vai” (bài “Biển chiều”). Thậm chí ông vẫn còn nhiều “duyên nợ” với cuộc đời này lắm: “Núi cao đá dựng non ngàn / Chiều thì đã muộn, dặm đàng còn xa” (bài “Chiều muộn”). Hãy nhìn nụ cười của ông kìa. Ông đang cười rung toàn thân, cười muốn rụng cả cái xương quai hàm vốn chỉ còn lỏng lẻo. Tôi nhìn ông cười và chợt hiểu. Người như thế, thơ như thế nếu có bị cô đơn, thì cũng là sự cô đơn của một chân kẻ sĩ, của một bậc hiền nhân. Ông cười vì xưa nay, những hiền nhân cô đơn giữa nơi chợ búa hay tận chốn hang sâu bao giờ cũng là chuyện bình thường, chuyện đời nào cũng thấy. Mặc dù kẻ đắc chí thì lúc nào mà chẳng đầy rẫy, nhan nhản từ trời gần cho đến trời xa... Nhưng đốt đuốc tìm trong cái đám nhan nhản ấy, có mấy ai là hiền nhân quân tử đâu. Điều đó, ông đã không lấy làm lạ từ lâu lắm rồi.
Nghĩ đến đây, tôi lại giật mình thấy ông có cái gì giống Khuất Nguyên ngày trước. Cả cuộc đời say, đủ các kiểu say, chỉ có mình ông tỉnh... Bậc hiền nhân ấy không tránh khỏi một nỗi lòng tâm thế: “Đi từ sáng sớm mưa như trút / Một chút mặt trời báo buổi trưa / Rồi đường lại xoá mờ trong nước / Đi hết ngày mà chưa hết mưa” (bài “Mưa trên lộ bốn”). Tôi quay sang hỏi vị Nhân giả Nguyễn Hòa, rằng tại sao lại là lộ bốn, mà không là lộ một, lộ hai, hoặc không thì cũng lộ năm, lộ sáu...? Nhân giả ấy vẫn trầm mặc, tịnh không một lời nào. Cái trầm mặc như một dấu ba chấm (...). Câu trả lời nằm trong dấu ba chấm ấy. Con “lộ” đó không tiện nói ra... Cả cuộc đời đục, vậy cho nên cái trong trắng, thanh tân chỉ dám loé lên trong khoảnh khắc rồi tắt ngấm. Ông đã viết như thế trong bài “Hoa Quỳnh”: “Hoa Quỳnh tên đẹp vậy em / Mà sao chỉ nở giữa đêm một lần / Thưa rằng trinh trắng thanh tân / vậy nên “ngắn ngủi có ngần ấy thôi”. Ngoài cái sự say / tỉnh, đục / trong ấy ra, cuộc đời này thiếu gì kẻ... lỡ tàu. Song với những người như ông, tôi cứ ngẫm nghĩ mãi, rằng không biết ông là người lỡ tàu, hay chính con tàu kia mới là kẻ đã lỡ mất ông, lỡ mất những người như ông? “Muốn đi cho đến vô cùng / Mà con tàu đã vội dừng sân ga” (bài “Qua Hải vân”). Đến đây, trước khi chìm vào một cơn say, hình nhân tôi lại giật mình một lần nữa khi bỗng nhận ra, rằng ông chính là người mà thời gian đã kịp “nấu” thành... cao, một thứ “cao” giống như cao hổ cốt. Tôi đã đọc ông từ nhỏ. Song phải đợi tới bây giờ, phải tìm đến ngồi bên ông, tôi mới may mắn được thưởng thức món “hổ cốt” văn chương ấy mà cuộc đời rất hiếm khi luyện được, luyện được rồi thì lại đem cất kĩ, chỉ khách quý mới mang ra đãi mà thôi

Thursday June 12, 2008 - 08:58am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 81.
Văn chương thuở ấy như bèo
Thương cụ gồng gánh trèo leo tận trời
Giấc mộng lớn đã bốc hơi
Giấc mộng con suốt một đời bơ vơ
Ước chi cụ sống tới giờ
Chợ trời nhan nhản tha hồ bán văn TANDA

82.
Cũng muốn tin vào hoa hồng
Tin vào điều không thể mất
Cả tôi và cả chúng ta
Đứng trong đầm lầy mà hát

Ông không phải là bố tôi
Con chim sâm cầm đã chết
Ông không phải là bố tôi
Con chim sâm cầm ai giết! LUUQUANGVU

83.
Bốn mươi tuổi mới vào đời
Ăn đòn hội chợ tơi bời xác xơ
Giữa hai trận tuyến ngu ngơ
Trong lòng Hà nội bây giờ ở đâu? Ha Minh Tuan

84.
Vỡ lòng câu thơ viết
Mời bác ngủ bác ơi
Đêm nay bác không ngủ
Nhà thơ ngủ lâu rồi.

85.
Thiên thai từ giã về dương thế
Nhắc chi ngày ấy buồn lòng ta
Sân đình ngất ngưởng ngôi tiên chỉ
Uống rượu say rồi hát quốc ca. VANCAO

86.
Khi về xuôi anh mang theo

đồng bạc trắng hoa xoè
Với một mối tình sơn cước
Mùa lá rụng trong vườn

năm này qua năm khác
Đám cưới vẫn không thành
vì giấy giá thú chửa làm xong.MAVANKHANG


87.
Sắp cưới bỗng có thằng phá đám
Nên ông chửi bố chúng mày lên
Đầu chày đít thớt đâu còn ngán
Không viết văn thì ông viết phim

88.
Biết mấy mươi chiều khói thuốc bay
Quê nhà vạn dặm khuất trùng mây
Lui về kí ức chân trời cũ
Uống chén rượu buồn không dám say. HODZENH

89.
Trăm năm ông phủ... Ngọc Tường ôi
Cái nợ lên xanh rũ sạch rồi
Cửa Việt tung hoành con sóng vỗ
Sông Hương lặng lẽ chiếc thuyền trôi
Sử thi thành cổ buồn nao dạ
Chuyện mới Đông Hà tái nhợt môi
Từ biệt chốn xưa nhiều ánh lửa
Trăm năm ông phủ... Ngọc Tường ôi! HOANG phủ Ngọc Tường

90.
Dẫu chín bỏ làm mười
hay mười hai cũng mặc
Chẳng ai dung thiên sứ đất này
Dụ đồng đội vào trong mê lộ
Rồi bỏ đi du hí đến năm ngày. PHAMTHIHOAI


Wednesday June 25, 2008 - 07:43am (ICT) Remove Comment
8Fieu Offline 21.
Thao thức năm canh nghĩ chẳng ra
Trò chơi nguy hiểm đấy thôi mà
Lửng lơ giữa khoảng trong xanh ấy
Để mối đùn lên cái gốc già.

22.
Trời thí cho ông vụ lúa chiêm
'Đủ xây' sân gạch với xây thềm
Con đường mòn ấy ông đi mãi
Lưu lạc lâu ngày mất cả tên. DAO VU

23.
Hai lần lỡ bước sang ngang
Thương con bướm đậu trên dàn mồng tơi
Trăm hoa thân rã cánh rời
Thôi đành lấy đáy giếng thơi làm mồ. NGUYEN BINH

24.
Nhọc nhằn theo bước con trâu
Hỡi người áo trắng nông sâu đã từng
Mỗi bước đi một bước dừng
Mà sao vẫn lạc giữa rừng U Minh. TRAN HIEU MINH (Ng V Bong)

25.
Mấy lần đất nước đứng lên
Đứng lâu cũng mỏi cho nên phải nằm
Hại thay một mạch nước ngầm
Cuốn trôi Đất Quảng lẫn rừng Xà Nu. NGUYEN NGOC

26.
Từ trong hom giỏ chui ra
Đã toan gánh vác sơn hà chị ơi
Định đem cái lạt buộc người
Khổ thân ông lão vịt trời phải chăn. VU THI THUONG

27.
“Sông Mã xa rồi tây tiến ơi...”
Về làm xiếc khỉ với đời thôi
Nhà đồi một nóc chênh vênh lắm
Sống tạm cho qua một kiếp người.

“Áo sờn thay chiếu anh về đất”
Mây đầu ô trắng, Ba Vì xanh
Gửi hồn theo mộng về tây tiến
Sông Mã gầm lên khúc độc hành. QUANG DUNG

28.
Tưởng chuyện như đùa hoá ra thật
Biết ông sằng phẳng tự bao giờ
Cái con thò lò quay sáu mặt
Vồ hụt mấy lần ông vẫn trơ.

29.
Cha và con... và họ hàng và...
Hết bay mùa thóc lẫn mùa lạc
Cho nên chiến sĩ thiếu lương ăn
Họ sống chiến đấu càng khó khăn
Tháng ba ở Tây Nguyên đỏ lửa
Tháng tư lại đi xa hơn nữa
Đường đi ra đảo đường trong mây
Những người trở về mấy ai hay
Xung đột mỗi ngày thêm gay gắt
Muốn làm cách mạng nhưng lại dát! NG KHAI

30.
Đường chúng ta đi trong gió lửa
Còn mơ chi tới những cánh buồm
Từ thuở tóc xanh đi vỡ đất
Đến bạc đầu sỏi đá chửa thành cơm. Hoang Trung Thong

Labels:

Hát Chèo

Entry for May 14, 2008
hinh tren la fan thu ba cua Sigalit Landau.


Chuyện Sân Khấu.


(Tặng những ai bị bắt OAN)


Cảnh tra tấn, thường treo tấm bảng.


“Không CÓ, đánh cho CÓ,

Có, đánh cho KHAI

KHAI, đánh cho CHỪA”


Nhưng Không CÓ, làm sao CHỪA??????

Khi ra khỏi tù, giận quá, bèn làm cho CÓ luôn.


Ðó là nguyên nhân khiến mẹ tôi có mối tình lớn với Cách Mạng.

Nhưng Chánh Trị thì không phải Cách Mạng.


Chánh Trị là cuộc chơi của những người có vũ khí với những người không có vũ khí, của những người điều khiển những người sống bằng cách Ðánh người không có vũ khí.


Ai nói cây bút là vũ khí?

Ai sẽ nói thay người chết đây?

Nếu như


“Không CÓ, đánh cho CÓ,

Có, đánh cho KHAI

KHAI, đánh cho TIÊU LUÔN”


Bài thơ nầy của ông Bùi Thụy Băng, con trai của cô Thụy An gửi tặng.

Sau 1975, tôi được gặp cô ở nhà nhà văn Nguyễn Thị Vinh.

Lúc đó tôi ngồi bán thuốc lá ở trước Viện Ðại Học, còn Trương Kim Anh, con cô Vinh bán cà phê vĩa hè gần đó.

Thỉnh thoảng những quả thị rơi trên tấm tắng che mưa nắng trên đầu chúng tôi.

Hồ con rùa lúc đó chưa bị nổ.

Cô Vinh kể chuyện cô An ra tòa, dùng tay móc một mắt mình để kêu oan.


Hát Chèo

Ngày Xuân rủ Tấm chơi xuân

Hội đình trống đã tung tung dựng chèo.

Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo,

Thất bát giang cũng lội, tứ ngũ lục thập đèo cũng qua.

Hài tiên đi vội đường xa

Dấu tiên sót lại để mà đợi nhau.

Về nhà mẹ đánh đòn đau

Rằng con dối mẹ, dối mẹ, qua cầu con đánh rớt xuống sông.

Sêng đổ vỡ tung

Vỡ tung dịp phách

Tiếng trống, tiếng đàn tròn như xâu ngọc bích

Của người yêu đưa tặng người yêu.

Tầm kia ơi, Em ăn dâu ở bãi bờ nào

Mà nhả sợi tơ vàng óng chuốt?

Ai đặt trong họng em ống sáo tre mộc mạc

Ðể môi em nhả ngọc phun châu?

Giọng huê tình em vừa hát:

“Anh Khóa ơi, em tiễn chân anh đến tận bến tầu”.

Ðã rưng rức mối sầu ly biệt

Từ miệng em tuôn giòng sông chẩy xiết.

Vô tinh đến mực vô tri

Anh Khóa ra đi, bỏ người vợ trẻ

Ðể chết cho ai và chết để làm gì?

Em hát biệt ly, em hát lâm ly thời cuộc.

Em gọi Anh Khóa ơi, em gọi hồn dân tộc

Nhớ lấy đau thương nhợc nhằn nô bộc.

Nước mắt chẩy mà tình yêu đang bốc.

Tình yêu non nước Việt Nam

Chữ nghĩa, văn chương, một giọng sẩm soan

Một câu hò mái đẩy, đẩy đưa con sáo sang sông.

Một đoạn chầu văn mẫu thoải.

Cô Tấm đấy và đấy là Nguyễn Trãi

Cô Tấm hiền lành ước mơ phơi phới

Một đôi hài, cặp áo chơi hội đình làng.

Bụt chửa kịp ban

Chỉ nghè tằm tang nhả sợi tơ vàng.

Cô Tấm thượng cầu vòng mơ ước

Cô gặp ông Hoàng, cô hóa Bà Hoàng

Cô thành cây soan cho chồng đưa võng.

Nguyễn Trãi tầm cao, vóc rộng.

Bóng rợp nước non

Mà vận mệnh quây tròn vào cô bán chiếu.

Ðại nghĩa Lam Sơn, Bình Ngô Ðại Cáo

Kinh hồn mất vía xâm lăng

Nhưng khi oan khốc tam tộc chu di

Biết khóc lặng, khóc thầm.

Then cài, cửa đóng

Ðợi mai sau, đốt lửa, thắp đèn.

Muôn ngọn hoa đăng nghát hương huệ soi lòng Nguyễn Trãi.

Gọi từ thẳm sâu, xua tan bóng tối.

Sức giải oan hơn chiếu chỉ phục hồi

Của Vua, Chúa nhà Lê, Vua chỉ một thời.

Vì việc giải oan là việc của ngày mai

Của những người như Nguyễn Trãi tin yêu nghệ thuật.

Mãi mãi, luôn luôn tìm giải thoát

Trong cây đàn, cây viết, tinh anh phát tiết ra ngoài.

Mặc bạc mệnh hay không bạc mệnh

Nhi, Khê lồng lộng giữa bạch nhật thanh thiên.

Tiếng hát, tiếng đàn, nôm nam, yên ả.

Nguyễn Trãi ngồi câu, tự tại an nhiên

Như Thái Tôn vào thiền đệ tứ.

Tôi cám ơm em, người ca nữ hát kho tàng ca khúc Việt Nam.

Em nhập giáo phường từ bao giờ nhỉ?

Ðể từ muôn thế kỷ,

Từ thuở Âu Cơ trăm trứng thai sinh.

Thưở Mỵ Nương mới liếc trộm Sơn Tinh.

Thưở Tấm đi hài bước vào đám hội.

Em nhập giáp phường từ mới bào thai,

Nhập luôn hồn đất nước, nhập luôn tiếng mẹ đẹp nhất trần đời.

Mỗi tiếng mỗi lời

Là màu sắc, là thơ, là nhạc.

Âm thanh, tiết tấu, cung bực sẵn sàng.

Em chỉ cần trỗi giọng ca sang

Nhịp tiếng hát, tiếng đàn, tiếng sênh, tiếng phách.

Là viên thành ảo thuật âm thanh.

Dấy động thất tình

Ai hay hát và ai hay nghe hát.

Tất cả chịu thôi miên nghệ thuật.

Cười khóc tỉnh say

Lên đỉnh núi này

Qua đầu sóng nọ

Mùa âm thanh nở rộ

Sắc mầu, hương vị, đê mê

Cô Tấm trở về, cam chịu đòn đau mẹ đánh.

Tấm áo mới, ba mẹ xé rách trơn, không còn một mảnh.

Hài thêu nét một, còn một giắt lưng.

Nhưng ước mơ luyến láy ngân rung.

Mẹ đánh đòn đau, mẹ không lấy được.

Tôi cảm ơn em, người ca nữ hát

Kho tàng ca khúc Việt Nam

Tiếng hát hiên ngang tùng bách

Ðuổi giặc như rũ tuyết mùa đông

Giặc tan ta lại thong dong

Lưng trâu thổi sáo, lâng lâng thanh bình.

Vì đó là Bình Minh, là Chính Ngọ, là Buổi Chiều dân tộc.

Những buổi chiều vàng, lúa vàng thơm phức.

Con cò bay lả bay la

Không may lộn cổ

Cò chỉ kêu ca:

“Có sáo thì sáo nước trong

Ðừng sáo nước đục, đau lòng cò con”

Nếu gạo có vo

Ðừng vo nước đục

Vì đó là khí tiết từ buổi ban đầu ta dựng nước

Vì đó là tâm hồn thanh khiết,

Xin em lên tiếng hát nơi đây,

Nơi cỗi nguồn tươi mát,

Cỗi nguồn tiếng hát của em


Thành phố Hồ Chí Minh 1984










Tags: | Edit Tags



Wednesday May 14, 2008 - 12:44am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for May 14, 2008

Comments(1 total) Post a Commentmitdac Offline huhu.

Wednesday May 14, 2008 - 01:25pm (ICT) Remove Comment

Labels:

Đạo phùng ngã phu

Entry for May 05, 2008
Vua xem xong mot film ve Ruou De cua xu Armania, bong nho 1 bai tho hoi nho rat thich. Thich nhat la hai cau cuoi. Chang hieu tai sao lai lien tuong nhu vay


Đạo phùng ngã phu

Củ củ thuỳ gia tử
Y phá lạp bất hoàn
Thúc tòng nam phương lai
Hướng ngã tiền đầu thán
Vấn tử hà sở ưu
Tự vân trường gian nan
Gia bần nghệ y bốc
Ngã lai tẩu Trường An
Trường An vô bệnh nhân
Quần y như khâu sơn
Linh đinh vọng quy lộ
Cực mục vân man man
Nhị nhật điển không khiếp
Tam nhật xuyết ung xan
Phùng nhân đãn ngộ hỉ
Dục ngôn thanh lũ can
Y tử thả hưu lệ
Nhất quỹ dữ tử hoan
Du du nghịch lữ trung
Bách niên thuỳ tự khoan
Mạn dã mạc sậu yến
Bạo doanh phi tráng nhan.


Trên đường gặp người đói (Người dịch: Đặng Thế Kiệt)

Lủi thủi ai đi đó,
Áo rách nón tả tơi.
Chợt từ phía nam lại,
Ðến ta than mấy lời.
Hỏi ông có gì lo,
Nói rằng khó khăn mãi.
Nhà nghèo nghề thuốc bói,
Lang thang đến kinh đô.
Kinh đô không người bệnh,
Thầy thuốc mọc như nấm.
Linh đinh ngóng lối về,
Quê nhà mây thăm thẳm.
Hai ngày, đem cầm tráp,
Ba ngày, ăn cũng thôi.
Gặp người chỉ mừng hụt...
Nói thêm đã nghẹn lời.
Thôi, ông đừng khóc nữa,
Một bữa đây cùng vui.
Trăm năm như quán trọ,
Ung dung được mấy người.
Thong thả, đừng vội nuốt
Ngốn đầy bụng không tốt



http://www.thivien.net/viewpoem.php?ID=4247

Labels:

To a Flower Plant

Entry for April 29, 2008
http://www.thedrunkenboat.com/ducson.html

For Ian's translations of Co May

Than Nhien

Tue Sy

________

In the photo, Nguyen Duc Son is seated in the foreground. His friend, the monk and poet, Tue Sy, stands behind him.

________

For more Poetry



Nguyen Duc Son

Translated by Ian Bui


To a Flower Plant

Motherfuck
Ye don't labor
Ye take up space
Pluck ye from earth
Blood spills across the ages!

Labels:

Sinh nghi hành

Entry for February 09, 2008
Dau nam, ghe nha nay chi co chuyen tang toc. Nhan vat chinh cua cuon tieu thuyet toi dang viet la mot co gai lam nghe khoc muon (nhg khg thuong vay).

Co giu loi hua 108 ngung, nhg co chuyen fai viet hoai nen danh fai xoa bot vai entry cu.

Hom kia, ngoi luc trong nhg nguoi ban Ao cua TP xem co ai viet ve em thi dem duoc 1/17 so goi la friend cua TP co nhac den em.

Di nhien cung co nhg nguoi dau wa, khg noi duoc nen loi (nhu VM, Lala thi nghe noi mung Ba se bay ra Ha Noi cham soc TP)

Nhg ma dung la the gioi ao, tinh ban cung Ao

"Thay nguoi nam do, biet sau the nao"

Di sang nha nguoi khac choi, thay co ba nguoi nay, von la ban va la nguoi wen cua minh, nhg co khi fai co nguoi khac "diem chi" minh moi lum duoc nhg khoanh khac can ghi lai cua ho.

Dem ve tu mot nguoi chua wen la Cavenui, co thay doi thu tu mot chut.

De fu nu len dau, den ban Kwan roi moi den anh ban giang ho (minh da chon la nguoi cua nam roi)


Thay đổi và không thay đổi


.Có kẻ bảo ta là ”đồ ngu”- coi ta như đứa ở

Có người sàm sỡ như ta là cave

Có đứa khen ta bốc trời như ta là con ngốc

Có thằng nói yêu ta rồi mang gái đến khoe...

.

Một mình mua nhà dọn nhà rồi lại mua lại bán

Ý Nhi đùa: ”Khỏe và buồn thì làm vậy cho vui!”

Ta thay đổi dẫu mệt nhoài cố tìm ra chỗ ở

Nhưng biết lục lọi từ đâu để chọn một người?

.

Thôi thì cứ sống vui ơn trời cho ta sống

Cứ nói cười bơi lội thể thao

Cứ du lịch nhảy đầm uống bia và tán dóc

Ai muốn nghĩ ta là gì cũng chẳng làm sao!

.

Có bạn gái còn ghen. Trời ơi ta muốn khóc

Ta cô đơn đến hoang lạnh đất trời

Người mà bạn chơi thân giờ muốn thân với ta đâu phải người ta quý

Ta bây giờ chỉ bạn với ma thôi!

.

Đêm đêm ta nằm mơ gặp bố, gặp em trai, gặp bạn gái thân đã mất

Gặp chồng ta từ nghĩa địa trở về

Anh nắm tay ta và rưng rưng như khóc

Nhưng chỉ lắc đầu rồi lại ra đi...

.

Số phận long đong đùa với ta phần cuối

Nhưng phần đầu ta đã sống đẹp sao

Ta đã làm việc say mê, đã được yêu chu đáo

Nên bây giờ mặc cỏ thấp mây cao.

.

Ta sống vui đợi ngày về với đất

Gặp lại những người thân không thay đổi chút nào.

Phan Thị Thanh Nhàn

(Tiền Phong chủ nhật số 48 (từ 26/11-2/12/2007)

blog ban Kwan ngay 9/11/2007
http://blog.360.yahoo.com/blog-Hg0onXE8eq893iD0JArCi88FNBLxbcqwuw--?cq=1&p=12...
thơ chưa đề tựa
trên bàn thờ nhà tôi
có mấy cha lạ hoắc
tôi chẳng biết là ai
cũng chẳng thèm thắc mắc

lớn lên tôi hỏi mẹ
"chàng bố của con đâu?'
mẹ cười rưng nước mắt
không nói chỉ xoa đầu

bây giờ tôi thắc mắc
mấy thằng cha lạ hoắc
có phải bố tôi đâu
sao nó ngồi chễm chệ
khoe hói với khoe râu

nó biết tôi là ai?
da vàng mũi thì tẹt
tôi biết nó là ai?
ở đâu đến bốc phét

mẹ tôi đã mất rồi
bàn thờ thì chật chỗ
tôi dẹp mẹ mấy thằng
nó đâu phải là bố

con mời mẹ lên đây
ngồi ngay vào chính giữa
chỉ có mẹ được thờ

chỗ mùi thơm hoa huệ

mấy thằng lạ hoắc kia
không oán cũng không thù


gửi nhà thờ nghe kinh


cho vào chùa nghe kệ...

(lần giỗ mẹ thứ 17)
Kwan


Sinh nghi hành

.


Sinh nghi ta viết một bài hành

Vợ nghi chồng, em út nghi anh

Cha nghi con cái, bè nghi bạn

Thủ trưởng thì nghi hết ban ngành

Láng giềng dòm ngó nghi hàng xóm

Ngoài đường nghi phố chứa lưu manh

Ngay ta khi viết bài in báo

Cũng nghi mình kiếm chác công danh

Trời ơi, mọi chuyện sinh nghi thiệt

Chén kiểu thường nghi kỵ chén sành

.

Thời buổi tình người đang khát sữa

Vú mẹ gầy, sâu rúc nồi canh

Quang Trung bỏ núi Tây Sơn xuống

Hoảng hốt vì gương vỡ chẳng lành

Nguyễn Du chỉ một đêm dạo phố

Đoạn Trường ngồi viết lại Tân Thanh

Thúy Kiều phát triển nhiều như thế

Thảo nào đô thị hóa lầu xanh

Nhà tù phát triển nhiều như thế

Kẻ sĩ làm sao dám học hành

Ta làm thơ mà lòng đứt ruột

Suốt đời bao tử chạy loanh quanh...

Bùi Chí Vinh


("Thơ đời-Bùi Chí Vinh”- NXB Thanh Niên 2007)









Tags: kwanvinhnhan | Edit Tags



Saturday February 9, 2008 - 01:01am (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for February 09, 2008

Comments(1 total) Post a CommentCavenui Offline Ngọc tỉ tỉ liên hệ với anh bạn giang hồ của tỉ có khi đọc được bài Sinh nghi hành bản đầy đủ không bị cắt xén bởi biên tập (nghe đồn vậy).

Sunday February 10, 2008 - 03:31pm (ICT) Remove Comment

Labels:

Hai năm làm được ba câu,

Entry for January 29, 2008
Cau ????? Cuoi Nam (am lich)


Hai năm làm được ba câu,

Ngâm lên một tiếng, dòng châu dầm dề.

Tiếc rằng người chẳng chịu nghe,

Mùa thu núi cũ ta về nằm thôi. (Giả Ðảo)


Nguyên bản của tác giả và bản dịch của Trần Trọng San là vầy.

Tuyệt cú (I)


Nhị cú tam niên đắc
Nhất ngâm song lệ lưu
Tri âm như bất thưởng
Quy ngọa cố sơn thu
Hai câu làm mất ba năm,
Một ngâm, lã chã hai hàng lệ rơi.
Tri âm nếu chẳng đoái hoài,
Trở về núi cũ, nằm dài với thu.



Tôi thường bị câu “Hai năm làm được ba câu” nầy ám ảnh như để nhắc mình phải sống

(và học) nhanh hơn và viết chậm hơn. Hôm wa thấy ở trang tin văn của bác Trụ có những dòng nầy:

"Thi sĩ phải thôi đi sao? Trong một thời đại mà con người bị khiến phải thổi kèn đồng, hoặc tru tréo nỗi khổ đau của mình như sâu bọ, như lũ chuột, tiếng nói văn chương, thứ tiếng mang tính người nhất trong tất cả mọi thứ,liệu có còn được không?" (NQT dich tu Holderlin - Tại sao thi sĩ trong thời điêu đứng?)
Should the poet cease? In a time when men are made to pipe or squeak their sufferings like beetles and mice, is literate speech, of all things the most human, still possible?
Nhưng hai chữ thôi sao lại qui chiếu về một giai thoại tuyệt vời, về một thời đại hoàng kim của thơ, thời thơ Đường, và, về một thi sĩ, Giả Đảo.



Giả Đảo tên chữ là Lãng Tiên, người Phạm Dương (nay thuộc ngoại ô Bắc Kinh, Trung Quốc). Đi thi nhiều lần không đậu, làm tăng ở Lạc Dương, pháp danh là Vô Bản. Thường làm thơ than thân, có câu: "Bất như ngưu dữ dương. Do đắc nhật mộ qui" [Không bằng kiếp trâu dê, tối đến còn được về].
Khi ở Trường An, có lần Giả Đảo đi giữa đường, ngâm nga tìm vế đối cho câu "Lạc diệp mãn Trường An" [Lá rụng đầy Trường An], chợt nghĩ ra câu "Thu phong xuy Vị Thủy" [Gió thu thổi sông Vị], thì xô phải quan Kinh Triệu doãn Lưu Thế Sở, bị trói mất một buổi chiều. Lại có lần cưỡi lừa ngâm thơ, được hai câu "Điểu túc trì biên thụ, Tăng xao nguyệt hạ môn" [Chim ngủ cây bên ao, sư gõ cửa dưới ánh trăng], đang do dự không biết nên dùng chữ "thôi" [đẩy], hay chữ "xao" [gõ], vừa đi vừa làm điệu bộ, không để ý đến xe của quan Kinh Triệu doãn đi qua. Chính là Hàn Dũ. Ông Hàn bèn dừng xe, hỏi chuyện, khuyên, nên dùng chữ "xao", rồi mời Giả Đảo lên xe cùng lèm bèm về thơ. Thành ngữ "thôi xao" là do điển cố này.
Tương truyền cứ đến đêm trừ tịch mỗi năm, Giả Đảo đem hết thơ làm trong năm, bầy lên án, đốt nhang vái lạy, rót rượu đổ xuống đất, nói rằng: "Đây là nỗi khổ tâm của ta suốt năm." Vì Giả Đảo cũng như Mạnh Giao đều có tác phong "khổ ngâm" trong khi làm thơ nên Tô Đông Pha gọi là "Giao hàn, Giả sầu" [Giao lạnh, Giả gầy].
(Theo Trần Trọng San).

Nhưng theo bạn, tại sao lại xao, thay vì thôi?



Bac Tru cho rang:

“..ở đây là vấn đề âm thanh.
Nhưng nếu như thế, liệu gõ cửa mạnh quá, có làm chim sực tỉnh, mà bay đi mất không?”


Tui thi lai lien tuong:

Cung nen de cho nhung con chim tinh thuc, mac du.

“Thien ha bao nguoi dang ngu ca,

Viec gi ma THUC mot minh ta”


(dinh viet “Cuoi Nam- noi chuyen Dau Tien-$ dau?” nhg chua du can dam de viet nen de danh do, co the dau nam noi luon.

Le ra de hinh Gia Dao, nhg vi hai nhoc Mindy va Sonny cua MP, de hinh me tui no len day cho do buon.)




Tags: giadao | Edit Tags



Tuesday January 29, 2008 - 11:07pm (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for January 31, 2008

Comments(8 total) Post a CommentChuột… Offline Em thấy dùng chữ "xao" hay hơn vì hành động gõ cửa thể hiện được cái thần thái "điềm tĩnh" của vị sư tăng hơn là hành động tự nhiên "đẩy cửa" vào.

Tuesday January 29, 2008 - 11:24am (CST) Remove Comment
8Fieu Offline Đề Lí Ngưng u cư
Đề thơ nhà ở chốn u tịch của Lý Ngưng (Người dịch: Đào Hùng)

Nhàn cư thiểu lân tịnh,
Thảo kính nhập hoang viên.
Điểu túc trì biên thụ,
Tăng xao nguyệt hạ môn.
Quá kiều phân dã sắc,
Di thạch động vân căn.
Tạm khứ hoàn lai thử,
U kì bất phụ ngôn.

Người thưa nhàn xóm nhỏ
Lối cỏ vườn cô liêu
Cây bờ ao chim đỗ
Sư gõ cửa trăng chiều.
Qua cầu xanh sắc ruộng
Đá xô động mây trời
Ai về nơi ước muốn
Hẹn nào chẳng buông trôi



Wednesday January 30, 2008 - 02:02am (ICT) Remove Comment
Nguye… Offline IM Em cũng nghĩ rằng người xưa (Hàn Dũ) khuyên nên dùng chữ "xao" để nói được đúng chất nhà Phật, trong thời điểm và trong khung cảnh u tịch nơi xóm nhỏ nọ. Nó dường như cũng là sự phó mặc "Để xem con tạo xoay vần đến đâu".
Nhưng Chị thích chữ "thôi" phải vì chữ ĐỘNG, để gọi nhau tỉnh thức "Dậy, dậy, dậy"
Mà chị ơi, hình như cụ Tú bảo "Thiên hạ dễ thường đang ngủ cả. Việc gì mà thức một mình ta" chứ chị!

Wednesday January 30, 2008 - 09:46am (ICT) Remove Comment
Chuột… Offline Bài thơ dịch hay quá chị ơi!

Wednesday January 30, 2008 - 12:28am (CST) Remove Comment
8Fieu Offline Hoi nho, khi hoc o trung hoc Phan Boi Chau , Phan Thiet, thi duoc hoc nhu vay.
Con bai Chợt giấc cua Trần Tế Xương hien tai duoc dua len mang la:

Nằm nghe tiếng trống trống canh ba
Vừa giấc chiêm bao cbợt tỉnh ra.
Thiên hạ dễ thường đang ngủ cả
Việc gì mà thức một mình ta ?



Wednesday January 30, 2008 - 09:45pm (ICT) Remove Comment
trần … Offline IM xin giới thiệu 2 bản dịch khác để các bạn tham khảo
1 bản dịch của Nguyễn Đốc
Ba năm viết được hai câu
một lần đọc lại dôi sầu rưng rưng
bạn lòng có nở quay lưmg
thà ta về ngủ giữa rừng thu xưa
2 Bản dịch Phùng Tấn Đông
Ba năm viết được hai câu
Đọc lên chỉ mấy con trâu gật gù
bạn bè toàn những thằng ngu
thà ta nói bậy ở tù cho xong

Wednesday January 30, 2008 - 10:06am (EST) Remove Comment
Tiêu-… Offline Đang giữa canh ba đây. Giờ Tý này thì chỉ rượu là nhất! Nếu được đối ẩm với hồng nhan tri kỷ thì thực chẳng gì bằng..

Wednesday January 30, 2008 - 08:58am (PST) Remove Comment
8Fieu Offline Co le fai fuc hoi danh hieu Noname CAN moi co the đối ẩm voi nguoi ban ao nay.
Xu Tuyet nay sap dung ngo.(CAN= 20 lit ruou de. Trong thoi bao cap, chi co uong kieu Nguu Am vay thoi)


Thursday January 31, 2008 - 12:16am (ICT) Remove Comment

Labels:

Sunday, July 12, 2009

PHÂN BiỆT

Entry for December 31, 2007
PHÂN BiỆT


Diễm Châu dịchNhững gì phân biệt
con Cừu Đen với
con Cừu Trắng
đó là

con Cừu Đen
nhận thấy được từ xa
và bước qua ngưỡng cửa
lò sát sinh trước hết

con Cừu Trắng trái lại
cầu xin trước đã
cho con cái mình sống

và cho Người đi săn
của khu Rừng kinh hoàng
đem về Tấm da Sói

Ali Podrimja1942Ali podrimja có lẽ là nhà thơ An-ba-ni đáng chú ý nhất hiện nay. Ông sinh ở Gjacove, miền giáp ranh của Kosovo và An-ba-ni, năm 1942. Ông đã cho xuất bản khoảng mười lăm tập thơ. Thơ ông đã được phiên dịch sang nhiều thứ tiếng ở Âu châu, nhất là Đức, nơi ông đã nhận được giải Nicolaus Lenau năm 1999. Ở Áo quốc ông có ba tập thơ đã được dịch trọn vẹn và xuất bản (bản dịch Hans-Joachim Lanksch). Ở Hoa-kỳ, một tuyển tập thơ ông, Who will slay the wolf? đã được Robert Elsie trình bày trong một ấn bản của Công ty Xuất bản Gjonleka, Nữu-ước, năm 2000. Thơ ông cũng đã được dịch sang Việt ngữ trong một tuyển tập thơ An-ba-ni ngoài An-ba-ni: Vorea Ujko et al., Gửi Anh, người Kosovo (Trình Bày, 1999). Ông đã được tặng tuyển tập này khi ghé thăm Lộ-trấn (Strasbourg), Pháp.

Dân số An-ba-ni không bằng một phần mười dân số Việt-nam. Và trong số 6 triệu người An-ba-ni trên thế giới đã có tới một nửa sống ở cựu Nam-tư, chưa kể những người lập nghiệp ở Ý và các nơi khác... Người An-ba-ni sống ở Kosovo từ xa xưa – không phải như những di dân: họ vẫn chiếm tuyệt đại đa số dân ở vùng này, trước và cả sau khi giống người slave tràn tới chiếm đất, dựng đền thờ.. và cho rằng nơi đây chính là «cái nôi» của nòi giống mình. Dưới chế độ cũ, chính quyền An-ba-ni đã không làm gì nhằm hủy bỏ sự phân cách giữa những người An-ba-ni ở cựu Nam-tư và ở An-ba-ni, nếu không muốn nói là đã hợp tác với Beograd để «khép lại» vĩnh viễn lịch sử của người An-ba-ni ở Kosovo...

xin ve tu http://www.maivanphan.com/ThoNuocNgoai/TieusuTacGia.asp?id

Labels:

CHIẾC MẶT NẠ CỦA KẺ ÁC

Entry for December 29, 2007
Viet cho Loc, toi da co may cau ve mot NY chung, go vao www.phieulinhloc.com, roi go vao tung hinh, se doc duoc nhg cau tho do toi chon hay cam tac tu do.

Con ong Diễm Châu thi dich tu Bertholt Brecht bai nay

CHIẾC MẶT NẠ CỦA KẺ ÁC


Thủy Trúc & Diễm Châu dịch

Trên bức vách của tôi có treo một món khắc gỗ Nhật-bản
Chiếc mặt nạ của một Ác quỷ, thiếp vàng.
Đầy thương cảm tôi nhìn
Những đường gân trên trán nổi gồ lên, chứng tỏ
Làm ác thật vất vả biết bao.

Mot so bai cua ong Diễm Châu toi xin ve tu wwww.maivanphan.com.,tiec la toi khg biet cach dua hinh cua ong len day duoc.


Anh Mai Văn Phấn vua gui hai bai chua cong bo cua

DIỄM CHÂU (1937-2006)

Ám Ảnh đỈnh cao !

Ở đỉnh núi này tôi nhìn tới các anh :

thật cao thật xa

ở đỉnh núi nọ các anh nhìn thấy tôi :

thật xa thật cao…

Thơ không phải những đỉnh cao ấy :

thơ là những con đường mòn dẫn tới

hết thảy chúng ta— những đỉnh cao !

9.5.05


CHẶT CẦU

Ôi những cây cầu thật dễ thương :

chúng bắc từ bờ sông này tới bờ sông khác,

bờ sông nào cũng có những người ta thương

những người suốt một đời vẫn đi tìm kẻ khác


Ôi những bài thơ thật dễ thương :

chúng nỗ lực đi tìm những trái tim khác,

hệt như những cây cầu dễ thương

chúng giãi bày trái tim này với trái tim khác..


Tôi thương em và em thương tôi :

chúng ta bắc cầu qua nhau

với những lời êm dịu

những cử chỉ vuốt ve

và đôi khi cả những « thâm thù » nhau nữa

nhưng chặt cầu thì không

chúng ta không bao giờ chặt cầu

cả những khi không muốn.. nhìn mặt nhau


Ta xẻ núi làm đường

Ta đập đá làm thơ

Ta « cao ngạo » với con bò

với sông sâu

nhưng chặt cầu :

đừng bao giờ bạn ơi !

25. 4. 05

------------------------------------------------------

- Tôi vừa sắp xếp xếp lại các file thơ và thư gửi qua email của Nhà thơ/ Dịch giả Diễm Châu, vô tình đọc được hai bài thơ chưa công bố của ông. Diễm Châu gửi cho tôi hai bài thơ này ngay tại thời điểm ông vừa viết xong (Mai Văn Phấn).










Tags: chatcau | Edit Tags



Saturday December 29, 2007 - 11:56pm (ICT) Edit | Delete

Next Post: Entry for December 30, 2007

Comments(1 total) Post a CommentLãnh … Offline Hãy ký tên gửi kiến nghị cho chính phủ Việt Nam đòi công bố các tập bản đồ phân định biên giới Việt - Trung và trưng cầu dân ý

Saturday December 29, 2007 - 10:03am (PST) Remove Comment

Labels: